Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 42: Trời Đất Ơi, Nằm Mơ Ban Đêm Cũng Không Dám Nghĩ Thế Này

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:12:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khoảnh khắc cánh cửa lớn nhà họ Phó khép , cả con ngõ nhỏ lập tức nổ tung như tổ ong vỡ.

 

Phó Minh Tuyết lấy chồng .

 

Chồng cô đến .

 

Chồng cô còn do chính bố Phó Minh Tuyết hứa hôn từ .

 

Phó Minh Tuyết trời rơi xuống một ông chồng, còn trai ngời ngời!

 

Chồng của Phó Minh Tuyết xách túi lớn túi nhỏ đồ đắt tiền.

 

Phó Minh Tuyết...

 

...

 

Hôm nay nhà cô đúng là lắm chuyện thật đấy.

 

...

 

Bà Phó chỉ đống đồ chất đầy bàn.

 

“Con rể , con mua nhiều đồ quá , như thế nữa nhé...”

 

“Mẹ, cũng chẳng gì nhiều ạ. , xem cái . Con mua cho và Minh Tuyết mỗi một chiếc đồng hồ đeo tay.”

 

Tần Văn Hoắc móc từ trong túi áo hai chiếc đồng hồ, một chiếc là nhãn hiệu Thượng Hải, thích hợp cho những cô gái trẻ như Phó Minh Tuyết đeo.

 

Chiếc còn trông trang nhã, chững chạc hơn một chút, để bà Phó đeo cũng hợp.

 

Điều bà Phó giật kinh hãi: “Đồng hồ cho á?”

 

Trời đất ơi, từng tuổi đầu mà bà còn đeo đồng hồ ? Bà xứng cơ chứ?

 

Tần Văn Hoắc gật đầu: “Vâng, đeo thử xem.”

 

Bà Phó lập tức tỉnh táo , đầu bà lắc lia lịa như trống bỏi.

 

“Không .”

 

Cái bà chẳng dám thử một tí nào .

 

Bà là một bà già , thể đeo thứ đồ quý giá đắt đỏ như thế .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Hơn nữa, cái tốn bộn tiền đấy chứ đùa.

 

Đeo lên tay, bà chỉ sợ lỡ va quẹt hỏng mất thì xót c.h.ế.t .

 

“Mẹ, đồng hồ con cũng mua , đây là chút lòng thành của đứa con rể như con. Nếu nhận, trong lòng con sẽ áy náy lắm, chắc chắn là do con điều gì nên mới chấp nhận con.”

 

“Không, , ưng lắm, cực kỳ hài lòng về con.”

 

Chàng rể như thế thì bà mà tìm chứ?

 

Phải cảm ơn ông chồng khuất của bà, rốt cuộc cũng một mối hôn sự vô cùng cho con gái.

 

Thật uổng công bà thương nhớ ông bao năm qua mà chẳng thèm bước nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-42-troi-dat-oi-nam-mo-ban-dem-cung-khong-dam-nghi-the-nay.html.]

 

“Mẹ, cứ đeo .” Tần Văn Hoắc trực tiếp nhét chiếc đồng hồ tay bà.

 

Sau đó, đưa chiếc còn mặt Phó Minh Tuyết.

 

Hai đưa mắt .

 

Tần Văn Hoắc mở lời : “Chiếc đồng hồ cô đeo , học đại học còn tiện xem giờ.”

 

“... Được , cảm ơn !” Tâm trạng của Phó Minh Tuyết lúc nhận lấy chiếc đồng hồ khá phức tạp.

 

Lúc thấy cô là chỉ kết hôn trong một năm thôi ?

 

Thôi kệ , hôm nào cô cũng sẽ mua cho một chiếc.

 

Không đúng, mua hai chiếc mới .

 

Cô vốn là thích chiếm tiện nghi của khác.

 

Tần Văn Hoắc thấy cô nhận lấy một cách nhanh chóng thì trong lòng cũng âm thầm thở phào nhẹ nhõm.

 

Anh vốn quen với kiểu đùn đẩy qua , cho là thật lòng cho.

 

“Lần con đến vội vàng nên cũng mua sắm gì nhiều. Còn cái nữa...” Anh rút từ trong túi áo một cuốn sổ tiết kiệm: “Đây là bố con đặc biệt dặn dò con đưa tận tay cho cô.”

 

“Coi như đây là tiền sính lễ của gia đình con. Vốn dĩ bố con đích đến tận nhà, ngặt nỗi đường sá xa xôi quá, đúng dịp cuối năm lễ tết nên họ thể tới , thật lòng vô cùng với gia đình.”

 

Cuốn sổ tiết kiệm quả thực là của gia đình chuẩn sẵn cho con dâu tương lai.

 

Ban đầu dự định đến để từ hôn, đương nhiên sẽ dùng tới món tiền .

 

Thế nhưng việc từ hôn là do nuốt lời, vì bản tự chuẩn sẵn một nghìn đồng để bồi thường.

 

Anh tính sẽ tìm một lý do thích hợp nào đó để đưa cho cô.

 

Thế nhưng kế hoạch xảy biến cố ngoài ý , thật sự ngờ tới chuyện hai trực tiếp đăng ký kết hôn luôn.

 

Dù thế nào nữa, một khi đăng ký kết hôn thì cô chính là vợ của , chuyện giả vờ.

 

Lần đồ đạc trong cửa hàng bách hóa hợp tác xã nhiều, cộng thêm tem phiếu mang theo hạn nên chỉ mua ngần thứ.

 

Phó Minh Tuyết mở cuốn sổ tiết kiệm , khi thấy con ghi bên , cô kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên.

 

“Cái... nhiều thế ?”

 

Bà Phó vốn dĩ vẫn đang mải mê ngắm nghía chiếc đồng hồ, lúc thấy con gái thốt lên như , bà liền ghé sát đầu .

 

Tròng mắt bà suýt chút nữa thì rớt ngoài.

 

“... Con rể , con lấy nhầm ?”

 

Làm gì ai đưa tiền sính lễ tận mười nghìn đồng cơ chứ?

 

Trời đất ơi, mơ ban đêm bà cũng dám mơ đến mức .

 

(Hết chương )

 

 

Loading...