Giây tiếp theo, cả cô một cước đá văng ngoài.
“Rầm” một tiếng nện thẳng xuống đất, bụi đất bay lên mù mịt, kèm theo đó là tiếng thét t.h.ả.m thiết đến xé tai xé họng.
Bà con lối xóm kinh ngạc trợn tròn mắt.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Trời đất ơi, thôi cũng thấy thốn đến tận rốn .
Nếu tận mắt chứng kiến, họ thật sự dám tin Phó Minh Tuyết sức lực kinh hồn đến mức .
Cũng chẳng một ai bước lên đỡ Bạch Tư Kỳ dậy.
Ả quả thật là quá đáng đời.
Bình thường phạm thì cụp đuôi mà sống chứ, đằng ả cứ thích nhảy nhót trêu ngươi mặt .
Ả ăn đạp thì ai ăn đạp nữa?
Bạch Tư Kỳ đau đến mức nước mắt giàn giụa, miệng gào rú ngừng, bởi vì cô cảm giác xương sống lưng như gãy lìa .
Mẹ ơi, đau c.h.ế.t mất thôi!
Vừa réo thì tới, tiếng thét the thé của Bạch truyền đến: “Tư Kỳ!”
Bà hớt hải chạy thụp xuống bên cạnh Bạch Tư Kỳ, gào như cha c.h.ế.t héo: “Tư Kỳ, Tư Kỳ của ơi, con thế ?”
“Mẹ, đau quá, xương của con hình như gãy ...” Nước mắt Bạch Tư Kỳ rơi lã chã từng hạt lớn.
“Cái gì, gãy xương á?” Mẹ Bạch dám tin tai .
Ngay đó bà bật dậy, trừng mắt hung tợn chằm chằm Phó Minh Tuyết.
“Phó Minh Tuyết, cái đồ c.h.ế.t bầm nhà mày, mày dựa cái gì mà dám đ.á.n.h con gái tao?”
Phó Minh Tuyết nhướng mày khẩy: “Đương nhiên là dựa cái thói đê tiện của nó ! từng thấy kẻ chuyện xằng bậy mà trốn cho khuất mắt, cứ thích mò tới mặt ưỡn ẹo, thế, còn hại thêm mấy nữa ?”
“Hay là các cảm thấy cướp giấy báo đại học từ tay thì trong lòng cam tâm?”
“Sao tự thi lấy ? Đã cái đầu óc để thi đỗ thì cướp của để học cái trường đại học nào, chẳng lẽ cấp ba học còn chẳng hiểu nổi mà lên đại học hiểu chắc?”
Bạch Tư Kỳ câm nín.
Sắc mặt cô lúc xanh lúc trắng.
là cô học hiểu thật.
Nghe giảng như vịt sấm, mù tịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-40-cai-chan-chet-tiet-chay-mau.html.]
chuyện đó thì hề gì? Mục đích của cô là để học hành đàng hoàng, cô chỉ cần cái danh tiếng đó để mạ vàng cho bản mà thôi!
Có cái danh sinh viên đại học, đến mà chẳng kính nể bằng con mắt khác?
Hơn nữa, kiếp tuy cô Viện nghiên cứu Bắc Kinh gì đó.
cô vẫn một đơn vị để nghiên cứu viên đấy thôi! Ngay cả Tống Ngạn cũng cung phụng chiều chuộng cô !
Con cái càng sùng bái cô hết mực.
Đây là thứ mà một đàn bà tầm thường quanh năm chỉ quanh quẩn bên xó bếp thể ?
Nghĩ tới đây, cô càng thêm kiên định với quyết tâm con đường cũ của kiếp .
“Phó Minh Tuyết, cô đ.á.n.h gãy xương , kiện cô!”
“Đi kiện , mau kiện ngay , đây đợi cô kiện đấy. Tiện thể cũng kiện cô mưu đồ bất chính, dã tâm hại c.h.ế.t!”
Vừa dứt lời của Phó Minh Tuyết, cánh cổng lớn “két” một tiếng mở toang .
Mẹ Phó tay lăm lăm cây cán bột hùng hổ xông ngoài.
Khuôn mặt bà dữ tợn bừng bừng sát khí.
“Đánh gãy xương ? Tao thấy thế vẫn ăn thua , khéo gãy hẳn thì thành kiện oan cho mày ! Để bà đây bây giờ bồi cho mày gãy hẳn một trăm phần trăm luôn, như thế chẳng mới chứng thực tội danh ?”
Nói xong, bà cứ thế vung cây cán bột lao thẳng về phía hai con Bạch Tư Kỳ.
Mẹ Bạch cái khí thế hung hãn dọa cho sợ mất mật, co giò cắm đầu cắm cổ bỏ chạy thục mạng.
Đến cả con gái cũng chẳng buồn ngó ngàng, chỉ lo giữ lấy cái mạng già của .
Dẫu bà cũng quá hiểu rõ cái con mụ điên Từ T.ử Phượng , mụ là , dám đ.á.n.h thật chứ chẳng đùa!
Bạch Tư Kỳ ngây dại cả .
Cô mơ cũng ngờ ruột nhẫn tâm vứt bỏ mà tháo chạy một như thế.
Mắt thấy của Phó Minh Tuyết vung cây cán bột thật sự sắp nện thẳng xuống , cô sợ đến mức ba hồn bảy vía bay lên mây, lập tức lồm cồm bò dậy cong đuôi chạy trối c.h.ế.t.
Mẹ Phó vung cây cán bột đuổi sát nút phía : “Đứng ! Đứng đó cho bà, để bà đập nát xương mày , bà đây cóc sợ tù !”
Bạch Tư Kỳ thấy câu , nhất là tiếng bước chân rầm rập đang đuổi sát sạt phía , cô càng sợ đến mức guồng chân chạy thục mạng hơn nữa.
Trời đất ơi, dọa c.h.ế.t !
Cái chân c.h.ế.t tiệt , chạy nhanh lên xem nào!