Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 39: Cô Phải Tha Thứ Cho Tôi

Cập nhật lúc: 2026-09-17 05:11:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bạch Tư Kỳ yên.

 

đích chứng thực xem rốt cuộc đàn ông là Tần Văn Hoắc !

 

Xoay , cô lập tức sải bước ngoài.

 

Mẹ Bạch thấy con gái cứ thế lao vụt , vội vàng gọi với theo: “Con đấy? Mặt con vẫn còn đang sưng vù lên kìa!”

 

Con ranh con Phó Minh Tuyết cũng quá độc ác .

 

Nghĩ đến một chuỗi chuyện xui xẻo xảy trong nhà đều do con tiện nhân Phó Minh Tuyết gây , bà hận đến nghiến răng kèn kẹt.

 

“Mẹ đừng quản con!”

 

Bạch Tư Kỳ quẳng một câu chẳng thèm đầu thẳng.

 

rảo bước nhanh chóng tới cổng nhà họ Phó.

 

Đáng tiếc là cánh cổng lớn đang đóng chặt.

 

cũng tiện mạo xông .

 

lúc , một tiếng quát chói tai bỗng vang lên: “Bạch Tư Kỳ, cô lén lút thập thò cổng nhà định giở trò gì đấy?”

 

Bạch Tư Kỳ vốn đang chột , lúc quát bất thình lình một tiếng thì giật b.ắ.n cả .

 

Vội vàng ngoắt , liền thấy Phó Minh Tuyết đang sải bước hùng dũng lao về phía .

 

Cảnh tượng hoảng hồn, cứ ngỡ Phó Minh Tuyết định xông tát tiếp nên theo phản xạ đưa tay ôm chặt lấy mặt.

 

“Bạch Tư Kỳ, cô chán sống ? Còn dám mò tới nhà ? Sao thế, bám lấy thì cô sống nổi gì?”

 

Ánh mắt Phó Minh Tuyết u ám lạnh lẽo chằm chằm Bạch Tư Kỳ: “ đếm đến ba, cô lập tức cút ngay cho , bằng đừng trách đ.á.n.h gãy một chân của cô.”

 

Bạch Tư Kỳ thật sự chút kinh hãi dáng vẻ hung hãn của cô.

 

“Cô cái bộ dạng gì? chỉ đến để xin thôi mà!”

 

Phó Minh Tuyết nheo mắt , đó khẩy: “Cô đến xin ?”

 

, đến để xin ! Xin cô, đó là do một phút nghĩ quẩn, là do quá khao khát học đại học, dù thì tất cả đều là của , thật sự với cô...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-39-co-phai-tha-thu-cho-toi.html.]

 

Lúc , bà con lối xóm xung quanh kéo xem khá đông.

 

Họ vặn thấy cảnh tượng Bạch Tư Kỳ đang cúi gập nhận với Phó Minh Tuyết. Ơ kìa, đây là vở kịch gì nữa đây?

 

“Phó Minh Tuyết, xin cô hãy tha thứ cho ! Nếu cô tha thứ cho , trong lòng thật sự vô cùng c.ắ.n rứt khó chịu...”

 

Mấy hàng xóm thấy đôi mắt đỏ hoe của Bạch Tư Kỳ thì bắt đầu cảm thấy cô trông cũng thật đáng thương. Ai mà chẳng lúc phạm sai lầm cơ chứ?

 

Nếu cô sai mà sửa đổi thì thật cũng chẳng cần thiết cứ nắm chặt lấy lầm buông...

 

lúc , Phó Minh Tuyết bật một tiếng lạnh:

 

“Tại tha thứ cho cô? Chẳng lẽ cô nghĩ chuyện đời cứ mở mồm xin một câu là xong ? Thế thì g.i.ế.c xong, chỉ cần đỏ mắt xin một câu, rỏ thêm vài giọt nước mắt cá sấu là chuyện coi như êm xuôi , ngay cả tù cũng cần nữa đúng ? Dù thì cũng “thành tâm” xin mà!”

 

Bà con lối xóm ngơ ngác .

 

Họ lập tức tỉnh táo phần nào.

 

! Chuyện đời chuyện cứ lóc xin là coi như xóa bỏ hết việc ?

 

“Bây giờ chẳng dây dưa với cái ngữ nhà các , cũng chẳng cô cứ lượn qua lượn mặt . Dù thì các từng tính kế dồn chỗ c.h.ế.t! sơ sẩy một cái thật sự trúng kế của cô .”

 

“Trên đời chỉ nghìn ngày trộm chứ ai nghìn ngày phòng trộm . Nếu các thật lòng hối cải thì điều nên nhất là đừng bao giờ xuất hiện mặt chúng mới .”

 

“Đằng hết đến khác cứ nhất quyết nhảy nhót mặt chúng , các đang toan tính hãm hại chuyện gì nữa đây?”

 

Lời của Phó Minh Tuyết cho hàng xóm láng giềng đều vỡ lẽ .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Ánh mắt họ về phía Bạch Tư Kỳ lập tức đổi .

 

Phó Minh Tuyết quá chí lý, nếu thật lòng hối thì nhất là đừng vác mặt tới phiền nữa.

 

Cớ một ngày cứ chạy qua chạy cả mấy bận mặt Phó Minh Tuyết như thế? là bụng khó lường!

 

Bạch Tư Kỳ dĩ nhiên cảm nhận sự đổi trong ánh mắt của , từng một đều như đang lên án, chỉ trích cô .

 

Mẹ kiếp, lũ đáng đời nghèo mạt rệp cả đời!

 

“Minh Tuyết, tha thứ cho , sẽ cố gắng xuất hiện mặt cô nữa, nếu cô thì chứng tỏ cô vẫn tha thứ cho ...”

 

 

Loading...