“Tư Kỳ!” Mẹ Bạch thét lên một tiếng lao tới, ngay đó bà phát hiện đầu con gái đầy máu, cảnh tượng bà hoảng hồn hoảng vía: “Tư Kỳ!”
Bố Bạch bực bội: “Gào cái gì? Chẳng chỉ va đầu một cái thôi ? C.h.ế.t nổi!”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ông cũng chẳng thèm đoái hoài đến đứa con gái đang hôn mê, cứ thế sải bước thẳng ngoài.
Không trông cậy khác thì ông tự nghĩ cách.
Dù ông cũng chỉ một mụn con trai độc nhất , tuyệt đối thể giương mắt con trai hủy hoại.
Mẹ Bạch dám tin đàn ông sập cửa bỏ .
Bà tức đến nghẹn họng.
Con gái sống c.h.ế.t rõ thế mà đàn ông chẳng thèm ngó ngàng.
“Tư Kỳ, con mau tỉnh !”
Lay mấy cái.
Vừa định chạy ngoài gọi giúp.
Bạch Tư Kỳ từ từ tỉnh .
Khoảnh khắc mở mắt thấy còn trẻ trung mặt, vẻ mặt cô tràn ngập sự khó tin: “Mẹ?”
Mẹ Bạch ngờ con gái tỉnh nhanh như , khỏi thở phào một nhẹ nhõm.
“Ôi chao, con tỉnh , thế nào ? Có thấy khó chịu ở ?”
“Mẹ, vẫn còn sống?”
Mẹ Bạch thấy câu thì thất sắc hoảng hốt: “Con đập đầu đến hỏng cả não ? Trời đất ơi, giờ đây!”
Đứa con gái mà bà luôn lấy hãnh diện, vốn còn trông mong nhờ cậy nó để sống những ngày tháng an nhàn sung sướng.
Nếu bây giờ mà hóa ngớ ngẩn thì tính thế nào?
Nghiến răng một cái, bà định kéo dậy: “Đi, chúng mau tới bệnh viện!”
Cái lỗ thủng đầu Bạch Tư Kỳ vẫn đang rỉ máu, đau nhức khôn xiết, giật mạnh một cái thế càng đau thấu tim gan.
cơn đau đớn dữ dội cũng kéo ký ức của cô trở .
“Mẹ, đừng kéo nữa, con đau quá, để con thở một lát !”
Mẹ Bạch vội vàng buông tay.
“Thế nào ?”
“Mẹ, con , đỡ con một lát là .”
Mẹ Bạch con gái năng bình thường trở thì thở phào: “Con là !”
Bạch Tư Kỳ đang xâu chuỗi ký ức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-36-co-ta-song-lai-muon.html.]
Phải mất một hồi lâu , cô mới hiểu rõ tình cảnh hiện tại của : Cô trọng sinh về thời điểm còn trẻ.
Thế nhưng thời điểm trọng sinh quá trớ trêu.
Bởi vì giấy báo trúng tuyển đại học Phó Minh Tuyết cướp mất .
Con tiện nhân Phó Minh Tuyết chẳng lẽ cũng trọng sinh?
Vừa nghĩ đến đây, cô liền gạt phắt , chuyện may mắn bực đời nào thể rơi trúng đầu con tiện nhân Phó Minh Tuyết ?
Thế nhưng, kiếp Phó Minh Tuyết rõ ràng khao khát gả cho Tống Ngạn đến phát cuồng cơ mà.
Kiếp , con tiện nhân chịu gả nữa?
Ông trời cho cô trọng sinh, cớ cho cô sống sớm hơn một chút?
Còn nữa, mất giấy báo đại học thì cô bước chân cổng trường đại học đây?
Không , cô tìm Tống Ngạn.
“Mẹ, con việc quan trọng cần tìm Tống Ngạn, đưa cho con ít tiền trong nhà .”
Mẹ Bạch trợn tròn mắt: “Tống Ngạn chẳng mới ? Con tìm gì?”
Ánh mắt Bạch Tư Kỳ lóe lên tia toan tính.
“Con nghĩ cách cứu trai , con tìm Tống Ngạn.”
Mẹ Bạch là nghĩ cách cứu con trai thì hai mắt sáng rực lên ngay: “Cần bao nhiêu tiền?”
“Đưa con một trăm ! Không, hai trăm thì hơn.”
Mẹ Bạch đòi hai trăm thì xót đứt ruột đứt gan.
Cả vốn liếng trong tay bà gom cũng chỉ hơn hai trăm đồng.
“Trong nhà chỉ còn một trăm đồng thôi.”
Ký ức của Bạch Tư Kỳ lúc vẫn còn chút hỗn loạn.
Cô cũng rõ rốt cuộc trong tay bao nhiêu tiền.
Nghe chỉ một trăm thì đành miễn cưỡng chấp nhận: “Được , đưa một trăm đó cho con, con ban quản lý khu phố xin giấy giới thiệu ngay bây giờ.”
Mẹ Bạch đành lấy tiền, lúc rút một trăm đồng , bà vẫn thấy xót ruột vô cùng.
Lúc đầu óc Bạch Tư Kỳ dễ chịu hơn nhiều, cô sờ thử, vết thương quá lớn và m.á.u cũng ngừng chảy.
Thu dọn qua loa bản , cầm lấy tiền và phiếu: “Mẹ, con đây.”
Cô rời nhà đến ban quản lý khu phố, định mở miệng xin cấp giấy giới thiệu thì thấy mấy cán bộ ở đó đang bàn tán chuyện Phó Minh Tuyết xin giấy chứng nhận kết hôn.
Cô chấn động tột cùng: “Mấy ai xin giấy chứng nhận kết hôn cơ?”