Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 315: Xuất Phát

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:30:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó mẫu thấy nhóc tì cũng vui vẻ chơi đùa mới thở phào nhẹ nhõm một .

 

Bà lườm con gái nhà một cái: “Chúng nó còn bé tí tẹo thế , con sợ cái gì mà nhổ mạ lớn nhanh .”

 

“Là nhổ mạ giúp lớn, yên tâm , chuyện đó .”

 

Phó Minh Tuyết mừng thầm liếc bảng điều khiển gian một cái.

 

Mười lăm đồng tiền thưởng tới tay.

 

Hệ thống phát thưởng, một đồng cho một câu hỏi.

 

Thực bắt hai đứa nhỏ luôn một trăm câu, chẳng bỏ túi tròn trịa một trăm đồng ?

 

Tặc tặc!

 

Thôi ! Vừa , chứ bên cạnh lom lom như hổ rình mồi, đoán chừng sẽ gõ đầu cô mất.

 

 

Lúc Tần Văn Hoắc về đúng giờ cơm tối.

 

Phó mẫu thấy về vội vàng hỏi: “Con rể, mua ? Có vé giường ?”

 

Tần Văn Hoắc gật đầu, giơ giơ những tấm vé giường tay.

 

“Vừa khéo mua ạ, chuyến tàu tám giờ sáng mai.”

 

Phó mẫu đúng là giường cũng mừng rỡ: “Thế thì quá, ăn cơm ! Con gọi Minh Tuyết .”

 

Tần Văn Hoắc về phòng của hai vợ chồng.

 

“Vợ ơi, ăn cơm .”

 

Phó Minh Tuyết vẻ mặt của mua vé: “Mấy giờ thế ?”

 

“Tám giờ.”

 

“Ngày mai ai chở chúng ?” Ga xe lửa cách chỗ khá xa.

 

“Có đưa . Mẹ bảo chúng ăn cơm kìa.”

 

“Vâng.”

 

Hai vợ chồng cùng bước ngoài.

 

Phó mẫu sớm dọn sẵn cơm canh bàn.

 

Bữa cơm hôm nay vẫn thịnh soạn như thường lệ.

 

Phó mẫu bây giờ còn bủn xỉn, chắt bóp như hồi ở quê nhà nữa.

 

thì bà chỉ chút tiền lương còm cõi, còn nộp mất năm đồng cho đôi bố chồng đen lòng .

 

Còn bây giờ, tuy bà ở nhà trông cháu kiếm tiền lương, nhưng đôi vợ chồng con gái và con rể kiếm nhiều.

 

Đặc biệt là con gái bà—tiền thưởng bằng khác lụng mấy năm trời.

 

Con gái bà vất vả như , thêm đó hai đứa nhỏ cũng cần bồi bổ dinh dưỡng— điều kiện thì bà chẳng việc gì ky bo chút tiền .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-315-xuat-phat.html.]

Cũng chẳng cần tự rước khổ gì.

 

cũng giống như ở quê cũ, nhà bà mà để lọt chút mùi thịt ngoài là bước chân cửa đám xỉa xói, mỉa mai !

 

Cứ như thể một quả phụ như bà thì phép ăn thịt, ăn đồ ngon .

 

 

Sau bữa cơm tối, Tần Văn Hoắc ngoài một chuyến.

 

Hơn tám giờ mới về.

 

Vừa bước phòng, Phó Minh Tuyết liền sang : “Anh xin nghỉ bên bộ đội ?”

 

Tần Văn Hoắc gật đầu: “Ừ.”

 

Sau đó hỏi: “Đồ đạc của em thu xếp xong ?”

 

Nếu cô dọn dẹp thì định sẽ thu dọn giúp cô.

 

“Xong ạ. Đồ của em động , tự , mang gì thì cứ xếp thẳng chiếc vali .”

 

Lần định mang theo quá nhiều đồ.

 

Cho nên hai dùng chung một chiếc vali là đủ.

 

“Được.” Tần Văn Hoắc cũng chỉ dọn hai bộ quần áo để đổi.

 

Sau khi bỏ vali, liền đóng nắp .

 

Hôm , xe của bộ đội đỗ ngay cửa.

 

“Mẹ ơi, thế chúng con đây ạ. Có việc gì cứ tìm lãnh đạo bên nhé.”

 

Phó mẫu chẳng thèm đôi co với cô con gái .

 

Bà suốt ngày quanh quẩn ở nhà thì thể xảy chuyện gì chứ?

 

“Được , , tàu hỏa nhớ cẩn thận đấy. Mau lên xe .”

 

Tần Văn Hoắc và Phó Minh Tuyết lên xe, chiếc xe liền lăn bánh rời .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Phó mẫu dõi mắt hai rời , đang định nhà thì Vương Hương ở sát vách tò mò hỏi: “Hai vợ chồng cô chú thế bác?”

 

Về chuyện Phó mẫu thấy cũng chẳng giấu giếm.

 

“Chúng nó về Bắc Kinh.”

 

“Ồ, về Bắc Kinh ạ!” Vương Hương cảm thấy lạ.

 

Chẳng lễ tết gì, tự dưng về Bắc Kinh nhỉ?

 

Thế nhưng chị thức thời gặng hỏi thêm.

 

Phó mẫu đương nhiên cũng chẳng rảnh giải thích dông dài cho .

 

Bà liền sân—

 

(Hết chương)

 

 

Loading...