“Mẹ, rốt cuộc ? Cho con một câu dứt khoát nào.”
Phó Minh Tuyết thấy vẫn còn đang do dự liền khỏi giục giã.
Phải là Phó mẫu cũng chút xao xuyến .
ngẫm nghĩ một hồi, bà vẫn lắc đầu: “Mẹ , trời nắng nôi thế mang theo hai đứa nhỏ—chẳng khiến hai đứa chịu khổ tàu hỏa ? Dù con về về cũng chỉ nửa tháng, thế thì chẳng mà lăn lộn.”
Phó Minh Tuyết thì thở dài một tiếng: “Thế thì thôi ! Mẹ thì . Vậy ngày mai con luôn.”
Phó mẫu dáng vẻ của con gái, bà bỗng thốt lên một câu: “Cũng con rể thời gian nữa, nếu nó rảnh rỗi mà cùng con thì nhất.”
Phó mẫu tuy bản nhưng bà vẫn khá lo lắng cho con gái nhà .
Dù tàu hỏa cũng chẳng an gì—bọn buôn nhiều vô kể.
Vợ của Hách Vinh bên cạnh chẳng về quê đón con lên ? Nghe lúc cô , nếu nhờ may mắn thì cả cô lẫn đứa bé suýt chút nữa bọn buôn tay !
Con gái bà xinh như thế — bước lên tàu thì bọn buôn chẳng sẽ nhắm ngay con bé ?
Càng nghĩ bà càng yên tâm.
lúc , Tần Văn Hoắc đẩy cửa bước .
“Mẹ hỏi con chuyện gì thế ạ?”
Rõ ràng lúc nãy ở ngoài cửa loáng thoáng một chút.
Phó Minh Tuyết thấy về thì chút ngạc nhiên.
“Sao hôm nay cũng về sớm thế?”
“Không việc gì thì về thôi.” Sắc mặt Tần Văn Hoắc vẫn thản nhiên.
Anh thể là do tin cô về nhà nên mới tranh thủ về sớm để xem thế nào.
“Con rể, con về khéo lắm, chuyện là thế , nhà máy cho Minh Tuyết nghỉ phép, ngày mai nó về trường ở Bắc Kinh, nửa tháng mới về. Con xem...”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó mẫu còn hết câu thì Phó Minh Tuyết ngắt lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-313-toi-di-chu.html.]
“Mẹ ơi, trong bộ đội của chắc chắn việc mà, để hai đứa nhỏ vất vả nên thì một con là .”
Tần Văn Hoắc lập tức hiểu ngay hai con đang bàn chuyện gì.
Anh liền dứt khoát lên tiếng: “Anh rảnh, đợt bận, chỉ cần sang báo một tiếng là , ngày mai cùng vợ. , vợ , vé tàu của em vẫn mua đúng ?”
Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Chưa, em định ngày mai mới mua.”
“Thế thì vé tàu cứ để lo, lát nữa vẫn còn sớm, mua vé. Nếu để mai mới mua thì chắc ngày mới , hoặc còn chỗ nữa. Giờ xem vé giường .”
Phó mẫu thấy con rể cũng cùng thì mừng rỡ khôn xiết: “Giường đấy, nhà chẳng thiếu mấy đồng bạc , cứ mua giường .”
Giường chắc chắn an hơn ghế cứng nhiều.
Huống hồ gì—tính nết con gái thế nào bà còn lạ gì, đoán chừng con bé cũng thích chịu chi tiền để giường hơn.
“Mẹ, con , bây giờ con ngay.”
Phó mẫu lập tức bảo: “Đi xe đạp của Minh Tuyết , cái đó nhanh hơn.”
Tần Văn Hoắc gật đầu: “Vâng.”
Nói liền dắt xe đạp ngoài.
Phó Minh Tuyết: “...” Sao thế nhỉ, từng một đều chẳng thèm hỏi qua ý kiến của cô nữa ?
Phó mẫu thấy con rể ngoài liền sang con gái : “Con còn ngây đấy gì? Không ngày mai ? Mau về phòng thu dọn đồ đạc chứ!”
Phó Minh Tuyết:...?
“Có lâu , quần áo mùa hè thu dọn nhanh lắm. Không cần vội, con chơi với hai đứa nhỏ đây.”
Phó mẫu nghĩ cũng thấy đúng.
Thế là đành mặc kệ cô.
Tuy , ngày mai hai vợ chồng trẻ đều lên tàu hỏa, bà chuẩn ít đồ ăn dọc đường mới .
(Hết chương)