Xưởng trưởng Cảnh thì bật .
Ông tỏng Phó Minh Tuyết tuy tuổi tác còn nhỏ nhưng thực tế đáng tin cậy hơn bất kỳ ai.
“Thế thì đợi cô.”
Nói đoạn, ông lấy từ trong ngăn kéo một chiếc phong bì dày cộm.
“Cái gì thế ạ?”
“Còn nhớ bản vẽ máy bơm nước mà cô cải tiến ? Hàng mẫu thành , chạy thử nghiệm mấy vòng thấy , chuẩn đưa sản xuất. Đây là một nghìn đồng tiền thưởng dành cho cô.”
Mắt Phó Minh Tuyết sáng bừng lên.
Cô cách nào từ chối tiền bạc cả.
“Cảm ơn Xưởng trưởng Cảnh, việc như thế cứ tìm nhé. Đảm bảo chiếm dụng thời gian việc .”
Thích thêm kiếm thêm thu nhập thì gì sai?
Dù thì cô cũng một cái hệ thống đốt tiền như nước.
Có tiền mới thể học hỏi thêm nhiều kiến thức tiên tiến từ hệ thống.
Không tiền— cô học ?
Nào là nguyên lý cơ bản của động cơ đốt trong, nào là động lực học, cùng đủ loại sách vở chuyên ngành, là những thứ mà thời đại thể so bì .
Những thứ học đó đều là bảo vật vô giá.
Xưởng trưởng Cảnh bộ dạng mừng rỡ của cô.
Rốt cuộc cũng hiểu rõ thêm một nét tính cách của cô—mê tiền.
Tuy nhiên, thế cũng .
Dù thứ cô thích cũng là thu nhập hợp pháp kiếm bằng chính tri thức của .
Chỉ cần lòng yêu nước đổi—thì một vài khuyết điểm nhỏ thực sự chẳng hề hấn gì.
Lúc Phó Minh Tuyết về đến nhà trời vẫn còn sớm.
Phó mẫu thấy cô hiếm khi về sớm thế cũng ngạc nhiên: “Hôm nay về sớm thế?”
“Dự án tạm thành một giai đoạn nên nghỉ phép nửa tháng. Vừa con về Bắc Kinh đến trường thi cử, ơi, nửa tháng là cùng con về Bắc Kinh một chuyến nhé?”
“Con nghỉ nửa tháng? Về Bắc Kinh ?” Phó mẫu ngoài kinh ngạc vui mừng thì cũng chút động lòng.
“Vâng ạ, , là cùng về xem thử ? Vừa khéo những đồ cần phơi phóng ở nhà cũng mang phơi một chút.”
Phó mẫu xiêu lòng, nhưng nghĩ đến chuyện tiền nong—dù về về thế cũng tốn kha khá tiền.
Hay là thôi, khỏi lãng phí tiền .
Phó Minh Tuyết bà đang đắn đo điều gì.
Cô lấy từ trong túi chiếc phong bì dày cộm: “Mẹ, đoán xem đây là cái gì?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-312-troi-dat-that-su-nhieu-tien-thuong-the-nay-sao.html.]
Tầm mắt của Phó mẫu dừng chiếc phong bì lớn dày cộp: “Cái gì thế ?”
“Tiền thưởng đấy ạ, đợt con thiết kế một mẫu máy bơm nước cho nhà máy, đây là tiền nhà máy thưởng, tổng cộng một nghìn đồng.”
Phó mẫu thấy con , mắt bà trợn tròn: “Bao nhiêu cơ?”
Phó Minh Tuyết : “Nhỏ tiếng thôi ạ, là một nghìn đồng.”
Phó mẫu:...?
Trời đất ơi là trời.
Một nghìn đồng tiền thưởng.
Bà cảm thấy choáng váng cả đầu óc.
Ai mau đến đỡ bà một cái .
Bà cố gắng trấn tĩnh tinh thần, thể tin nổi hỏi :
“Đây thực sự là tiền thưởng nhà máy phát cho con đấy ?”
Bà bao giờ nhà máy nào phát tiền thưởng tới một nghìn đồng—thực sự dọa c.h.ế.t mà.
Không lẽ con gái bà vì bà cùng về Bắc Kinh nên mới lừa bà chứ?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cái con bé c.h.ế.t tiệt .
Lừa gạt mà dám lừa gạt cả lên đầu già cơ đấy.
Phó Minh Tuyết:...?
“Mẹ cái phong bì xem, là của cơ quan nào?”
Thấy ruột tin, cô liền đưa thẳng chiếc phong bì đựng tiền qua: “Mẹ tự xem , là Đại Đoàn Kết mới tinh đấy.”
Phó mẫu nhận lấy xem thử, phong bì đóng con dấu của đơn vị con gái bà.
Sau đó bà cẩn thận từng li từng tí mở — là những tờ Đại Đoàn Kết mới tinh tươm, còn thoang thoảng mùi mực in dễ chịu.
“Thật... thật sự là tiền thưởng phát ?”
“Tất nhiên , con lừa chuyện gì? mà đừng lung tung đấy nhé.” Phó Minh Tuyết hạ thấp giọng.
Phó mẫu lườm cô một cái sắc lẹm: “Chuyện còn cần con dặn ?”
Đạo lý tiền tài để lộ, bà sống chừng tuổi chẳng lẽ ?
Thế nhưng, tiền nặng trĩu khiến tim bà đập thình thịch dữ dội.
Ông nó ơi—ông thấy ? Con gái ông thật sự quá đỗi tiền đồ .
Số tiền khác cày cuốc mấy năm trời, con gái bà chỉ trong một tháng phát ngần .
(Hết chương)