Quả nhiên, Phó là khác tặng thì hỏi nguồn gốc nữa.
“Kẹo đấy, que nhỏ hợp cho trẻ con ăn, còn ngây đó gì? Cho Hạo Hạo một cây nữa .”
“Thế ạ, đây là phần thưởng cho con nhận mặt chữ, mới phần ăn.” Phó Minh Tuyết xong còn tự bóc cho một cây.
Mẹ Phó:?
“Mẹ, đừng bận tâm, Minh Tuyết tự chừng mực mà.” Tần Văn Hoắc lên tiếng đỡ lời cho vợ .
Phó Minh Tuyết trao cho một ánh mắt tán thưởng.
Người đàn ông vẫn điều, về phía cô.
Sau đó cô gật đầu với Phó: “ thế ạ, bây giờ chúng nó còn nhỏ nữa, học chữ thôi, đợi thêm một thời gian nữa còn bắt đầu tập đấy.”
Mẹ Phó:?
Bà nghi ngờ nhầm.
Dù thì chúng nó mới bao nhiêu tuổi chứ? Đã đòi luyện chữ ?
“Con đừng mất trí mà hành hạ con cái như thế, năm xưa bắt con luyện chữ ...”
“ hai tuổi con mà!”
Lời của Phó Minh Tuyết khiến Phó nghẹn họng, nhất thời đúng là cách nào phản bác .
Dù thì năm đó hình như cô hai tuổi chữ thật.
Tự cô cầm một cành cây vạch vạch vẽ vẽ đất trống trong sân.
Cũng chẳng cô học từ lúc nào.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Lời Phó Minh Tuyết cũng khiến Tần Văn Hoắc khỏi sang cô bằng con mắt khác.
Hai tuổi cô tập thật ?
Năm hai tuổi của dường như chỉ chạy nhảy nghịch ngợm trong đại viện.
Hơn nữa, lúc chữ hình như bảy tuổi thì .
Đây chính là cách giữa với ?
“Mẹ, , ...”
Ba tiếng “” phá vỡ sự tĩnh lặng trong chốc lát.
“Giỏi lắm, nhớ kỹ nhé, đây là chữ !”
Phó Minh Tuyết bên trọng bên khinh.
Cô cũng hôn bé con một cái, đó đưa qua một cây kẹo mút bóc vỏ sẵn.
Bé Hạo Hạo rõ ràng vui.
Phó Minh Tuyết cũng phấn khởi, dù thì chỉ trong chốc lát, hai đồng tiền túi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-304-dung-co-phat-cuong-len-the-chu.html.]
“Các bảo bối, các con nhớ kỹ chữ nhé, ngày mai dạy các con chữ khác. Sau cứ nhận một chữ là sẽ phần thưởng.”
Cô đầu với ruột và Tần Văn Hoắc: “Hay là hai cũng qua nhận mặt chữ , để con phát cho mỗi một chiếc kẹo nhé?”
Con nhà đều dựa nỗ lực của bản mới kẹo ăn, nếu cô tự dưng phát bừa bãi thì để con trẻ nghĩ ?
Đừng thấy chúng còn nhỏ, trẻ con cũng suy nghĩ riêng đấy.
Tần Văn Hoắc:?
Mẹ Phó:? Bà thiếu viên kẹo đó ăn lắm chắc?
Hay là trông bà giống kẻ ngốc?
Bà lườm cái đứa dở một cái, đó bếp.
Tần Văn Hoắc cũng cất bát đũa rửa sạch về phía bếp.
Đợi bước , thấy khung cảnh ba con quây quần ấm áp vô cùng đẽ.
Anh nỡ phá vỡ, cứ thế lặng lẽ ngắm suốt cả một phút đồng hồ.
Cho đến khi Phó Minh Tuyết cảm nhận liền ngẩng đầu .
Tần Văn Hoắc khẽ hắng giọng: “Hay là ngoài dạo một chút nhé?”
Phó Minh Tuyết:?
Hứng thú thế cơ ?
“Dẫn theo hai đứa nhỏ luôn chứ?”
“Ừ.”
Thực Tần Văn Hoắc dắt theo.
Anh cùng cô dạo riêng một vòng trong doanh trại.
Hoặc là con suối nhỏ phía ngọn đồi của khu gia quyến dạo cũng .
“Được thôi, nào!” Phó Minh Tuyết bế một đứa lên.
Tần Văn Hoắc tiến tới bế đứa còn lòng.
Anh chăm chú Phó Minh Tuyết: “Hay là để bế cả hai đứa cho!”
“Không cần . Đi thôi!” Trước khi , Phó Minh Tuyết cất tiếng gọi bếp nhỏ: “Mẹ ơi, chúng con ngoài dạo một vòng, nấu cơm tối muộn một chút cũng ạ.”
Mẹ Phó thấy câu lập tức từ bếp bước .
Bà gia đình bốn bọn họ, vui vẻ gật đầu: “Được, các con mau !”
Bà vẫn mong đôi vợ chồng trẻ thể bồi đắp thêm tình cảm vợ chồng son.
(Hết chương)