“Mẹ kìa, xem kìa. Con chuyện chuyện chẳng đều tìm ! Con cái gọi là...”
Phó Minh Tuyết nhớ tới đời một từ: “Con gái bám .”
“Con là .”
“Không thì cái nhà tan đàn xẻ nghé mất...”
Câu thốt , gáy Phó Minh Tuyết liền ăn một phát đét.
Mẹ Phó lườm cô: “Suốt ngày cái mồm khóa ăn xằng bậy, ăn cũng chẳng bịt nổi mồm con.”
Bà còn sống bao lâu nữa chứ? Không bà là tan với nát.
Không , nhất định trị cái miệng của con nhãi mới , thể cái gì cũng phun ngoài thế chứ?
Phó Minh Tuyết thấy bà sắp giận thật, vội vàng động tác khóa miệng .
“Đưa con cho , con tự ăn , múc riêng cho hai đứa nhỏ .”
Mẹ Phó đón lấy đứa trẻ sang, đồng thời dắt tay đứa còn .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Bà đặt hai đứa chiếc ghế chuyên dụng của chúng, đó bếp bưng hai bát mì nhỏ.
Đặt mặt mỗi đứa một bát.
Rồi đưa dĩa gỗ nhỏ cho chúng.
“Hạo Hạo, Khả Khả, hai con mau ăn mì .”
Bà múc cho hai đứa nhiều, dù thì lát nữa cũng sắp đến giờ nấu cơm tối .
Hai đứa trẻ thích ăn mì, cầm dĩa nhỏ lên xiên mì ăn.
Phó Minh Tuyết ăn nhanh, Tần Văn Hoắc liền dọn dẹp bát đũa.
Anh mang rửa.
Còn Phó Minh Tuyết khi thấy các con ăn xong thì lau mặt rửa tay cho chúng.
Sau đó, cô nhớ tới một chuyện lâu .
Lúc cô vắng nhà, nhiệm vụ của hệ thống đều là tự cô , tự ép việc cật lực.
, trong một tháng cô còn tích lũy ít lương thực, dầu ăn, gạo, bột mì và thịt.
Ngày mai còn tìm cơ hội mang những thứ mới .
mà, khi cô tìm cách khắc phục sự cố của động cơ , hệ thống còn ban thưởng một phần thưởng lớn.
Tiền thưởng thế mà lên tới một nghìn đồng.
Việc giúp dư tiêu hao của cô bù đắp một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-303-phan-thuong-day.html.]
Lúc về đến nhà , các nhiệm vụ liên quan đến con cái thể bắt tay .
Ví dụ như dạy con nhận mặt chữ.
Mỗi ngày dạy con một chữ là thể nhận một đồng.
Tuy rằng một đồng đối với cô thật sự chẳng đáng nhắc tới, nhưng thịt muỗi cũng là thịt.
Hai đứa trẻ học hai chữ chẳng là hai đồng ?
Số tiền nếu đặt nhà bình thường thì cũng là một món kha khá đấy.
Cô về phòng lấy giấy bút , đó một chữ lên giấy.
“Nào, chữ là “”, “” trong “ ơi”...”
“Mẹ ơi.”
Đứa theo đầu tiên là bé Khả Khả, khiến Phó Minh Tuyết vô cùng vui mừng, cúi hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn đó.
“Khả Khả bảo bối nhà thông minh thật đấy. , đây là chữ .”
Sau đó cô sang trai: “Hạo Hạo bảo bối, con nhận ? Mẹ, chữ đấy!”
Tần Hạo:...
Thằng bé ngoắt đầu .
Phó Minh Tuyết:?
Hừm, thằng nhóc bướng bỉnh gớm nhỉ!
Nhóc con, chẳng lẽ cô trị nổi một đứa nhóc vắt mũi sạch?
“Em gái giỏi quá, nhận chữ , thế thì thưởng cho em một viên kẹo.”
Cô như ảo thuật, lật tay một cái, một viên kẹo liền xuất hiện trong lòng bàn tay.
Sau đó bóc vỏ kẹo : “Bảo bối, ăn kẹo nào, đây là kẹo mút đấy.”
Cô bé từng ăn kẹo mút bao giờ, lập tức thích thú nhận lấy.
Tần Hạo cũng kìm đầu , thằng bé cũng chiếc kẹo mút thu hút, trong mắt ngập tràn sự thèm thuồng.
Mẹ Phó vặn từ bếp bước , thấy kẹo mút tay cháu gái liền lấy lạ hỏi: “Kẹo ở thế? Lại còn cắm cả một cái que nhỏ nữa.”
“Đây là kẹo mút, từ nơi khác mang về cho con đấy ạ.” Phó Minh Tuyết qua loa cho xong.
Cô thể đây là phần thưởng hệ thống phát cho cô !
Cả một túi to tướng, cỡ chừng một trăm cây như .
(Hết chương)