Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 302: Hố Mẹ Mà!

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:30:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cứ quyết định , nhà chốt là . Nếu các bà bảo nhà coi danh dự tập thể gì. Dù thì già thì già thật, nhưng thể khỏe mạnh, tay chân chẳng gãy chiếc nào.”

 

Mẹ Phó chỉ tát cho cô một cái.

 

Cái mồm cái miệng thể nhả câu nào t.ử tế .

 

“Chuyện ... để bàn bạc , khi nào quyết định chúng sẽ tới thông báo .” Chị Vương xong câu đó thì một khắc cũng chẳng nán đây nữa.

 

vội vàng rời .

 

Phó Minh Tuyết nhún vai, vốn dĩ cô định trợn trắng mắt một cái.

 

cô vẫn đang bế con cơ mà!

 

Quay đầu ... ừm, ánh mắt của ruột cô vẻ đáng sợ.

 

lành: “Mẹ, ban nãy chỉ là kế tạm thời thôi, đừng giận mà. , cơm xong ạ? Con đói .”

 

Mẹ Phó lườm cô một cái, bực bội : “Mì xong , con ăn . Lát nữa muộn hơn ăn cơm.”

 

Sau đó đầu sang con rể, bộ mặt kế lập tức biến mất, thái độ ôn tồn hòa nhã vô cùng: “Con rể, nấu dư mì, con cũng ăn một bát nhé!”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Tần Văn Hoắc là nấu dư, lập tức gật đầu: “Vâng, thế cho con một bát ạ.”

 

Phó Minh Tuyết vẻ mặt của , khỏi chậc một tiếng.

 

Sao còn hai bộ mặt thế cơ chứ? Rốt cuộc ai mới là con ruột đây?

 

Trở mặt nhanh quá ?

 

Nhớ lúc cô về, ánh mắt cô chan chứa tình thương bao.

 

Giờ thì , ánh mắt cô đầy vẻ khó chịu.

 

Tần Văn Hoắc thấy vợ bếp mới xuống bên cạnh Phó Minh Tuyết.

 

“Chuyện chị Vương ban nãy em cần bận tâm , để xử lý...”

 

Phó Minh Tuyết phẩy tay chẳng hề để tâm: “Chuyện cần quản, bà nhất định sẽ từ bỏ ý định thôi, hơn nữa còn em mà.”

 

Cô liếc Tần Văn Hoắc một cái: “Anh đừng xem thường sức chiến đấu của vợ . Hãy tin bà , cho dù thật sự bắt biểu diễn thì em cũng cừ lắm đấy, bà kinh nghiệm thực chiến đàng hoàng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-302-ho-me-ma.html.]

 

Trước ở trong xưởng dịp lễ kỷ niệm nọ tổ chức biểu diễn là đều phần thưởng cả.

 

Mẹ cô chuyên nhắm những phần thưởng đó mà .

 

thì mang về một chiếc cốc sứ một chiếc khăn mặt cũng đều tiết kiệm tiền cho gia đình, đều là tài sản trong nhà.

 

Mẹ cô ở khoản thật sự vô cùng tích cực, chẳng bỏ lỡ nào.

 

May là giọng của cô cũng coi như êm tai.

 

Chỉ vì phận góa phụ, bà lên sân khấu biểu diễn là sẽ xì xào bàn tán.

 

chuyện chẳng hề ảnh hưởng đến tính tích cực của cô, hơn nữa hễ để bà thấy là bà sẽ tìm thẳng tới đó mắng té tát cho một trận.

 

Về khoản cãi thì cô đúng là từng thua bao giờ.

 

Lâu dần, những trong xưởng cũng chẳng dám xì xào về cô nữa.

 

thì thể đuổi tận tới nhà mà c.h.ử.i bới, thế thì ai còn dám dây ?

 

Năm đó nếu điều kiện, khéo cô thi Đoàn Văn công cũng đỗ chứ.

 

Tần Văn Hoắc:?

 

Mẹ vợ lợi hại đến thế cơ ?

 

lúc , Phó bưng một bát mì .

 

Tần Văn Hoắc thấy thế liền vội vàng đặt đứa trẻ xuống.

 

“Mẹ, bát còn để con tự bưng.”

 

Anh rảo bước về phía nhà bếp.

 

Phó Minh Tuyết bát mì to đùng, ngửi một : “Mẹ ơi thơm quá, vẫn là mì nấu ngon nhất. Con ở bên ngoài suốt một tháng nay chỉ nhớ mỗi món thôi.”

 

Mẹ Phó khẩy một tiếng: “Có ăn thì con mới nhớ tới , còn chuyện khác thì con chỉ hận thể đặt lên lửa mà nướng! Bình thường thì gọi , chuyện cũng gọi , hả, con là nhất định để con hố !”

 

(Hết chương)

 

 

Loading...