“Để mở cửa.” Tần Văn Hoắc bế đứa nhỏ dậy.
Khi mở cửa , bên ngoài chính là Vương chủ nhiệm : “Có chuyện gì thế?”
Chị Vương ngờ mở cửa là Tần Văn Hoắc.
Chị thực sự ngờ giờ mà ở nhà.
“... Đoàn trưởng Tần, cũng ở nhà ! đến tìm vợ là đồng chí Phó Minh Tuyết, cô mới về.”
“Có việc gì?” Tần Văn Hoắc hề ý định tránh đường cho chị .
Nói thật lòng, ấn tượng của đối với chị Vương cho lắm.
Chị Vương cũng nhận thái độ lạnh nhạt của Đoàn trưởng Tần.
Chị chút rút lui, nhưng nghĩ đến mục đích chuyến của , chị gượng tươi trở .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“ đúng là chút việc tìm đồng chí Phó Minh Tuyết, là để trong chuyện với cô một lát nhé?”
Tần Văn Hoắc khẽ cau mày .
Ngay khi định mở miệng đuổi thì Phó Minh Tuyết cất tiếng: “Tần Văn Hoắc, để Vương chủ nhiệm .”
Cô lên tiếng, Tần Văn Hoắc đành nghiêng nhường đường.
Chị Vương vội vàng bước trong sân.
Hình ảnh đập mắt chị là Phó Minh Tuyết đang ôm con ngay ngắn chiếc ghế đá, khung cảnh hiền con thảo ấm áp khiến chị thoáng ngây một chút.
Không thể thừa nhận, Phó Minh Tuyết quả thực xinh vô cùng.
Trông chẳng giống một phụ nữ lập gia đình chút nào.
“Vương chủ nhiệm, chị tìm chắc chỉ để đặc biệt chạy qua đây ngắm đấy chứ?”
Lời của Phó Minh Tuyết khiến chị Vương đang ngơ ngác vội vàng hồn .
Chị ha hả: “Minh Tuyết , cô như tiên giáng trần thế , mà đờ cả mắt chứ.”
“Cũng đúng, quả thực xinh , chị đến ngây cũng là chuyện bình thường thôi. mà Vương chủ nhiệm cứ bàn chuyện chính ! Chị tìm việc gì thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-300-het-cach-roi-vay-thi-cong-hien-mot-nguoi-me-di.html.]
“Là thế , tháng đơn vị bộ đội của chúng chẳng một đợt diễn tập quân sự ? Chuyện chắc Đoàn trưởng Tần cũng .” Chị Vương còn liếc Tần Văn Hoắc một cái.
Tần Văn Hoắc lên tiếng, cũng chẳng buồn chị lấy một cái.
Điều khiến Vương chủ nhiệm cảm thấy chút ngượng ngùng, hổ.
“Rồi nữa?” Phó Minh Tuyết đôi khi ghét cái kiểu chuyện vòng vo tam quốc .
Có chuyện gì thì thể thẳng một cho xong luôn ?
Vương chủ nhiệm sốc tinh thần, ánh mắt trở phía Phó Minh Tuyết.
“Là thế , đợt biểu diễn chỉ các tiết mục của Đoàn Văn công, mà bên khu gia quyến chúng cũng đóng góp tiết mục nữa. Minh Tuyết cô xinh năng lực, chính là bông hoa của khu gia quyến chúng đấy!
Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, chúng nhất trí mời cô lên biểu diễn một tiết mục. À đúng , chúng còn một tiết mục tập thể nữa, mỗi gia đình đều bắt buộc cử tham gia.”
“ công việc của cô bận rộn, thế nhưng đây dù cũng là chuyện chung của cả khu gia quyến, đến lúc đó cô thể bớt chút thời gian một ngày ?”
“Nếu thực sự thì hai tiếng đồng hồ thôi cũng .”
Phó Minh Tuyết:...?
Đùa đấy ? Cô bận rộn tối mắt tối mũi thế thì lấy thời gian mà tham gia chứ?
Đôi lông mày của Tần Văn Hoắc nhíu chặt , ngay khi định mở miệng từ chối cho vợ .
Thì vợ nhanh hơn một bước lên tiếng hỏi : “Mỗi nhà đều bắt buộc cử một tham gia ?”
Vương chủ nhiệm kỹ ý tứ trong lời cô, cứ ngỡ lời cô cũng cùng một ý với những gì trình bày, liền gật đầu lia lịa: “ , mỗi nhà cử một .”
Phó Minh Tuyết hỏi tiếp: “Không thể từ chối ?”
“Trừ một vài trường hợp lý do vô cùng đặc biệt thì cơ bản là vắng mặt . Như cô Lưu Hương ở khu nhà gãy chân đấy, hôm đó cũng mặt kìa.”
Phó Minh Tuyết xong câu , khóe miệng khỏi giật giật.
Thế thì đúng là kiên cường bất khuất đến mức nào chứ?
Nếu cô mà , chẳng lẽ coi là coi thường danh dự tập thể, điều ?
“Đã là mỗi nhà đều , thì nhà chắc chắn cũng cử một . Như thế ... Được thôi! Cử một là chứ gì. thì chắc chắn là thời gian , để danh dự tập thể của khu gia quyến tổn hại vì nhà , xin cống hiến một !”