Phó mẫu hai đưa mắt liền lặng lẽ bếp nấu cơm tiếp.
Vợ chồng một tháng gặp mặt, để cho bọn họ thêm nhiều gian riêng tư bên mới .
Tiếc là hai đứa nhỏ chẳng sự tinh tế hiểu chuyện như bà ngoại.
Chúng chạy ùa tới, một đứa chạy về phía Tần Văn Hoắc, một đứa thì sà lòng Phó Minh Tuyết.
“Bố ơi!”
“Mẹ ơi...”
Tần Văn Hoắc cúi đầu đứa nhỏ đang ôm chặt lấy chân .
Trong lòng bảo, hai đứa thể tự chỗ khác chơi ?
Chẳng chút tinh ý nào cả!
“Bố bế!” Tần Hạo ngửa đầu lên, dường như thằng bé hiểu tại bố vẫn chịu bế lên.
Tần Văn Hoắc vẻ mặt ghét bỏ vươn một tay nhấc bổng đứa nhỏ lên.
Sau đó bước tới mặt Phó Minh Tuyết, vươn tay nhấc luôn đứa nhỏ bên cạnh cô lên.
“Mẹ mệt , để bố bế!”
Phó Minh Tuyết:...?
Thực cô ôm cục bông nhỏ thơm tho ngọt ngào cơ mà.
Hơn nữa bế con một lát thì mệt mỏi cái nỗi gì chứ!
Huống chi đôi mắt to tròn long lanh như hai quả nho thủy tinh đang chớp chớp cô, tràn ngập sự khao khát ôm ấp, ai mà nỡ từ chối cho ?
Dù thì cô cũng nỡ.
Cô vươn tay đón cục bông mềm mại thơm tho lòng.
“Em mệt.”
Tần Văn Hoắc:...?
Anh còn thể nữa? Chẳng lẽ giằng con về?
“Công việc bên xong xuôi cả chứ? Có nghỉ ngơi em?”
“Ngày mai thì , em về nhà máy xem xét tình hình thế nào .” Cô vắng khỏi nhà máy lâu như , tình hình trong tổ nghiên cứu .
Chắc chắn là đến đó xem qua một chuyến.
Tần Văn Hoắc cảm thấy công việc của cô quả thực vô cùng vất vả.
Phó Minh Tuyết lúc chợt nhớ một chuyện: “Xảo Xảo dạo thế nào ?”
“Ừm, con bé hồi phục khá , bước khỏi bóng đen tâm lý của đó, việc con bé chuyện cũng nhờ Bác sĩ Tạ .”
Phó Minh Tuyết thấy thế thì lập tức nổi hứng tò mò.
Dù đó cô bận rộn công việc tối mắt tối mũi, ngay cả một cuộc điện thoại cũng kịp gọi về, thực sự nắm rõ tình hình cụ thể.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-299-muon-gan-gui-hon-thi-co-gi-sai.html.]
“Rốt cuộc là thế nào?” Mau kể chi tiết xem.
Tần Văn Hoắc đôi mắt sáng lấp lánh của cô, liền : “Ngồi xuống .”
Phó Minh Tuyết liền ôm con gái nhỏ xuống chiếc ghế đá ngoài sân.
“Chiếc bàn đá kiếm ở thế? Trông thật đấy.”
Tần Văn Hoắc thấy cô thích thì trong lòng cũng vui vẻ hẳn lên.
“Anh chuyển từ bên xưởng đá về đấy, thấy đặt ở đây hợp.”
Phó Minh Tuyết cảm thấy chiếc bàn đá quả thực tiện, mùa hè thể ngoài sân ăn cơm hóng gió.
“Nói về Xảo Xảo , rốt cuộc chuyện là thế nào ?”
Tần Văn Hoắc liền tóm tắt bộ sự việc một lượt cho cô .
Phó Minh Tuyết xong mà kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.
Mặc dù đó gọi điện cho bố chồng cô cũng sơ qua tình hình.
bây giờ Tần Văn Hoắc kể chi tiết... Trời đất ơi, con Lam Thanh Mạn đúng là chẳng cái thứ gì cả.
“Vậy Lam Thanh Mạn xử phạt thế nào?”
“Ba năm.” Giọng Tần Văn Hoắc chút lạnh lùng.
Rõ ràng là cảm thấy mức án vẫn còn quá nhẹ.
Xử phạt như là quá ít.
Phó Minh Tuyết cũng cảm thấy nhẹ thật.
Loại chuyện kiểu gì cũng phạt cho mười năm tám năm tù mới đáng.
Sao chỉ ba năm thôi chứ?
“Còn Nguyễn Hồng Phi thì ?”
“Một năm.”
Phó Minh Tuyết:...?
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Quá ít.
Ba năm năm năm tù mới là thích đáng.
Còn về gã mặt sẹo thì cô cũng chẳng buồn hỏi thêm nữa, loại như đáng t.ử hình mới đúng.
“Đứa trẻ thể quên hết chuyện để bước tiếp cũng là điều , tương lai phía vẫn còn nhiều điều tươi đang chờ đón con bé.”
Chỉ mong ba năm nữa Lam Thanh Mạn tù sẽ quấy rầy đứa trẻ nữa.
Có điều Tần Văn Trạch hiện giờ vẫn còn trẻ như , hai đứa con còn nhỏ dại, chắc là sẽ tái hôn thôi nhỉ?
Hy vọng mù mắt mà rước thêm một kế lòng lang thú, giả nhân giả nghĩa về nhà.
lúc , bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa...