Trên sân tập, ánh mắt Tần Văn Hoắc vô cùng nghiêm khắc dõi theo huấn luyện.
lúc , Tạ chỉ đạo ngang qua, cất tiếng gọi Tần Văn Hoắc: “Tần Văn Hoắc, vợ về nhà kìa, về ?”
Giọng của khá to.
Tiếng gọi khiến những đang tập luyện đều đồng loạt dừng động tác .
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tất cả đều sang Đoàn trưởng Tần, xem sẽ phản ứng . Có điều với tính khí của Đoàn trưởng Tần, chắc là sẽ về .
Dù cũng là Diêm Vương mặt lạnh tiếng .
Chắc chắn sẽ đặt việc huấn luyện của bọn họ lên hàng đầu.
Tần Văn Hoắc thấy bọn họ dừng hóng hớt, lập tức gầm lên một tiếng:
“Đều ngẩn đó gì? Còn mau huấn luyện?”
“Đã rảnh rỗi như thế thì luyện thêm cho ba mươi hiệp nữa. Bây giờ, lập tức, ngay tức khắc, bắt đầu.”
Tiếng kêu rên lập tức vang lên từ trong hàng ngũ, chẳng ai dám Đoàn trưởng Tần nữa.
Bọn họ vội vàng tiếp tục bài huấn luyện gián đoạn.
Tần Văn Hoắc thèm để ý tới bọn họ nữa, sang thẳng với Tạ chỉ đạo: “Chỗ giao cho .”
Quẳng câu đó, chẳng đợi Tạ chỉ đạo kịp đáp lời, liền xoay rảo bước thật nhanh rời ...
Mọi :...?
Đoàn trưởng Tần đây là vứt bọn họ để chạy về nhà ngắm vợ đấy ?
Vừa nãy bọn họ còn chắc mẩm Đoàn trưởng Tần sẽ về, ngờ vả mặt đôm đốp thế .
Tạ chỉ đạo theo bóng lưng vội vã , khóe miệng khỏi giật giật.
Vợ chạy mất , gì mà cuống cuồng lên như thế chứ?
Bên Tần Văn Hoắc nhanh chóng tới cửa nhà, khi bước , cố gắng bình nhịp tim đang đập dồn dập của .
Chạy việt dã năm mươi cây cũng từng khiến tim đập nhanh đến mức .
Sau đó đẩy cánh cổng bước trong...
Ánh mắt nhanh chóng quét qua sân một lượt, dừng chiếc vali hành lý đặt ở gian chính.
Khóe môi kìm nén mà cong lên.
Ngay khi định bước phòng thì Phó mẫu trong bếp thấy tiếng động bên ngoài liền bước .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-298-vo-chong-gap-lai-co-chut-nguong-ngung.html.]
Nhìn thấy Tần Văn Hoắc đang giữa sân, bà chút ngạc nhiên: “Con rể, hôm nay con về sớm thế? Con cũng Minh Tuyết về ?”
Vẻ mặt Tần Văn Hoắc khẽ cứng trong thoáng chốc, đó gật đầu: “... Vâng.”
Nói xong từ , giọng điệu của mới trở nên tự nhiên hơn nhiều: “Con Minh Tuyết về.”
“ , về , con bé đang tắm...”
Phó mẫu dứt lời thì Phó Minh Tuyết từ phòng tắm bước ngoài.
Khi thấy Tần Văn Hoắc, cô cũng ngẩn một chút.
Ánh mắt hai cứ thế chạm giữa trung.
Trong mắt Tần Văn Hoắc tràn ngập sự kinh ngạc lẫn mê mẩn. Phó Minh Tuyết mới tắm xong, làn da trắng nõn ửng hồng rạng rỡ.
Nước da của cô dường như còn trắng trẻo, mịn màng hơn cả .
Đôi mắt cũng đến nao lòng, tựa như những vì lấp lánh trời cao, khiến thể dời mắt .
Yết hầu của khẽ chuyển động một cái.
“Vợ, em về !”
Phó Minh Tuyết:...? Câu hỏi chẳng là thừa ?
Cả một bằng xương bằng thịt đang sờ sờ ở đây cơ mà!
“Em về , vết thương của thế nào ? Đã khỏi hẳn ?”
Tần Văn Hoắc những lời quan tâm của cô, cố gắng kìm nén tình cảm đang cuộn trào trong lòng.
Anh giữ vẻ mặt bình thản đáp: “Đã khỏi hẳn ! em đừng lo, tham gia mấy bài huấn luyện nặng . Chỉ giám sát thôi.”
Anh cũng chẳng hiểu tại giải thích cặn kẽ điều .
Dù thì miệng cũng nhanh hơn não .
“Vậy cũng chú ý giữ gìn.” Phó Minh Tuyết xong câu thì bỗng thấy cạn kiệt lời lẽ.
Vợ chồng hai tính cũng hơn một tháng gặp, cảm giác xa cách ngượng ngùng liền lộ rõ ngoài.
Dù bọn họ cũng chẳng vì tình yêu mà kết hôn.
Ít nhất cô thì .
Tất nhiên, cũng .
Thời điểm đó, đúng hơn là cô hệ thống ép buộc kết hôn.