Hách T.ử Ký ở nhà họ Tần chừng hai tiếng đồng hồ.
Trong hai tiếng , vì Tần Văn Hoắc ở đó nên thằng bé ngoan ngoãn vô cùng.
Đến khi Hách Vinh tới đón, nỗi mừng rỡ trong mắt nó như tràn cả ngoài.
“Bố ơi mau về nhà thôi, con về nhà.”
Bộ dạng nó cứ như thể phía thứ gì đuổi theo đòi mạng .
Làm cho Hách Vinh cảm thấy chẳng hiểu .
“Đoàn trưởng Tần, thím, cảm ơn nhé. xin phép dắt cháu về .”
Tần Văn Hoắc gật đầu.
Hách T.ử Ký thầm thề, từ nay về tuyệt đối bao giờ bước chân tới đây nữa.
Chú Tần trông đáng sợ quá mất.
Sau khi hai rời , Phó mẫu chút tò mò, vợ của Hách Vinh đón con gái về ?
Cũng chẳng cần đoán mò lâu, bà nhanh chóng tin tức.
Con gái thì đúng là đón về , nhưng ầm ĩ một trận long trời lở đất! Người vợ của Hách Vinh chỉ mặt vết thương, mà ngay cả tay cũng đầy vết xước xát.
Xem ở quê đ.á.n.h một trận kịch liệt với bà chồng ác độc .
Tuy nhiên chuyện đó chẳng liên quan gì đến bà.
Tần Văn Hoắc nghỉ ngơi ở nhà chục ngày thì bắt đầu lên trung đoàn.
Thế nhưng vì vết thương lành hẳn nên cũng chỉ phụ trách giám sát huấn luyện.
Bản cấm ngặt việc tham gia trở các bài tập nặng.
Cũng chính vì thế mà thời gian ở nhà tương đối nhiều hơn .
Khoảng thời gian , dành nhiều thời gian bên cạnh hai đứa nhỏ, cho chúng vài món đồ chơi đơn giản, còn dạy chúng tập thêm nhiều từ và kể chuyện cho chúng .
Vì trông nom lũ trẻ nên Phó mẫu cũng thảnh thơi hơn nhiều.
Điều duy nhất khiến bà lo lắng chính là con gái ruột của , chẳng con bé ở bên ngoài thế nào, ăn uống ngon miệng , đêm nào cũng việc tới tận khuya ?
Phó Minh Tuyết quả thực việc muộn.
Bên chỉ cần giải quyết vấn đề của bộ đảo chiều lực đẩy, mà còn một hạng mục liên quan khác nữa.
Một khi bận rộn là cuốn theo suốt hơn một tháng trời.
Ngày rời , nhóm Lưu chủ nhiệm gắn bó suốt một tháng qua vô cùng lưu luyến nỡ để cô .
“Tiểu Phó , là điều cô chuyển hẳn về bên chỗ chúng !”
Lưu chủ nhiệm Phó Minh Tuyết với ánh mắt tràn đầy hy vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-297-ve-nha.html.]
Phó Minh Tuyết còn kịp trả lời thì Lão Quý thẳng thừng từ chối .
“Ông đừng hòng mà đào của , đây là nhân tài của Viện nghiên cứu chúng đấy, hơn nữa dự án của cô vẫn đang tiến hành dang dở. Tiểu Phó, đừng để ý tới bọn họ, cô mau lên xe !”
Còn tiễn tiếp thì khéo giữ cô đây mất.
Phó Minh Tuyết chào tạm biệt .
Sau đó cô bước lên xe rời ...
Khi cô về tới khu gia quyến thì là ba giờ chiều, Tần Văn Hoắc ở nhà.
Ban đầu cô định bảo xe đưa thẳng tới nhà máy .
Dù chiếc xe đạp của cô vẫn còn đang để ở nhà máy.
nghĩ nghĩ thôi, cô xe mấy ngày liền tắm rửa t.ử tế.
Nếu chạy tới nhà máy thì hình tượng trông nhếch nhác luộm thuộm quá.
Phó mẫu thấy tiếng xe bên ngoài liền vội vàng bước .
Khi thấy con gái bước xuống xe, bà mừng rỡ khôn xiết: “Con gái, con về !”
“Mẹ.” Phó Minh Tuyết thấy ruột cũng vui mừng kém.
“Ôi chao, hình như gầy nhiều quá, đúng , mau nhà .”
Phó Minh Tuyết gật đầu.
Hành lý tay cô Phó mẫu đón lấy cầm hộ.
Vừa bước sân nhà, một điều bất ngờ nho nhỏ chào đón cô.
Một bóng dáng nhỏ bé đang vững vàng bước từng bước về phía cô.
“Mẹ ơi...”
Tiếng gọi non nớt, ngọt ngào như rót mật.
Phó Minh Tuyết ngờ một tháng gặp mà đứa nhỏ vẫn còn nhận như cô.
Cô lập tức thụp xuống, dang rộng hai tay: “Bảo bối của , nhớ con c.h.ế.t , nào, để thơm một cái.”
Sau khi bế bổng đứa trẻ lên, cô đặt hai nụ hôn thật kêu lên đôi má phúng phính trắng trẻo .
Đứa nhỏ hôn cho khanh khách.
Phó mẫu thấy hai con ôm tíu tít cũng thấy vui lây.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Mau đặt con bé xuống , con tắm rửa .”
Phó Minh Tuyết lúc mới nhớ đang đầy bụi bặm.
Cô đặt đứa trẻ xuống: “Dạ , con tắm đây. Bé cưng ngoan nhé, tắm cho thơm tho lát nữa bế các con.”