Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 292: Đừng Mềm Lòng Tha Cho Cô Ta

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:30:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đối với tất cả những gì xảy với nhà họ Lam, Tần Văn Hoắc hề chút cảm xúc nào.

 

Bọn họ rơi kết cục thì cũng đều là tự tự chịu.

 

So với những tổn thương mà cháu gái nhỏ gánh chịu, bấy nhiêu đây thì thấm !

 

Người lớn gãy một cái chân, cùng lắm chỉ cần nửa năm là lành .

 

con bé Xảo Xảo nhà chỉ trải qua phẫu thuật mà cả đời sẽ mang theo bóng ma tâm lý.

 

Hơn nữa, nếu như thể bước khỏi nỗi ám ảnh đó thì lẽ cả đời con bé sẽ thể chuyện nữa.

 

“Lát nữa . Cậu lái xe đưa ga.”

 

Tần Văn Thư thấy thế liền chút sốt ruột: “Anh Văn Hoắc, vội vàng như ?”

 

Tần Văn Hoắc liếc mắt : “Ở nhà chỉ với hai đứa nhỏ, đặt thì yên tâm nổi ?”

 

Tần Văn Thư cạn lời.

 

Tiếng “ gọi vợ mà còn tự nhiên hơn cả ruột.

 

là chẳng thấy ngượng miệng chút nào.

 

“Quả thực yên tâm.”

 

“Cậu lấy xe . Chuyến tàu của lúc chín giờ.”

 

Tần Văn Hoắc dự định sẽ ghé qua bệnh viện một chuyến .

 

Tần Văn Thư báo giờ thì đồng hồ đeo tay một cái, mới bảy giờ rưỡi, vẫn còn kịp chán.

 

“Được, tám giờ em sẽ đón .”

 

Tần Văn Hoắc gật đầu.

 

Sau đó liền cất bước ngoài.

 

Anh tới bệnh viện, Tần mẫu và Tần Văn Trạch đều đang ở đó.

 

Tần mẫu một cái: “Sao con tới đây?”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Kể từ khi cháu gái tỉnh , Tần mẫu từng rời khỏi bệnh viện nửa bước.

 

Quần áo giặt của bà đều nhờ thím Lý mang tới.

 

“Lát nữa con chuyến tàu chín giờ.”

 

“Con sắp về ?” Tần mẫu ngẫm nghĩ một lát : “Con về cũng , vợ con một trông hai đứa nhỏ cũng chẳng dễ dàng gì, công việc của Minh Tuyết bận rộn như thế.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-292-dung-mem-long-tha-cho-co-ta.html.]

 

Phải thừa nhận một điều rằng, thể nhanh chóng tìm Xảo Xảo phần lớn là nhờ đứa con trai út .

 

thì bọn họ đều đinh ninh rằng Lam Thanh Mạn là ruột của đứa trẻ, thể nào chuyện táng tận lương tâm đến mức .

 

Tần Văn Hoắc gật đầu, đó sang Tần Văn Trạch.

 

“Lam Thanh Mạn hoặc nhà họ Lam thể sẽ bảo đơn xin bãi nại giảm án, tuyệt đối hồ đồ. Còn nữa, chân của Lam Minh Hiên nhà vợ đ.á.n.h gãy .”

 

Anh tới bệnh viện chuyến chính là vì chuyện đó, tuyệt đối cho phép Tần Văn Trạch phạm sai lầm.

 

Lam Thanh Mạn cũng là ruột của Xảo Xảo, nếu Tần Văn Trạch thật sự đơn bãi nại thì cho dù thả cô ngoài, khả năng mức án cũng sẽ giảm nhiều.

 

Tần mẫu thấy chuyện liền vô cùng hả : “Đánh gãy là đáng đời. Có hai đứa cũng sắp ly hôn ? Hừ, đây chính là quả báo.”

 

“Còn nữa.”

 

đầu nghiêm mặt Tần Văn Trạch: “Nếu như nhà họ Lam tới cầu xin, mày mà dám tha thứ cho con ả Lam Thanh Mạn thì đừng nhận tao là nữa!”

 

Tần Văn Trạch ngơ ngác.

 

Mọi ? Trông giống loại hồ đồ như thế ?

 

Anh đành bất lực mở miệng: “Con sẽ bỏ qua cho cô . Cũng bao giờ tha thứ.”

 

Tần mẫu gắt gỏng: “Tốt nhất là mày .”

 

Bây giờ ngẫm , tính tình của đứa con trai út tuy rằng chẳng đáng yêu chút nào, nhưng việc nguyên tắc rõ ràng, vẫn đáng tin cậy hơn đứa con cả nhiều.

 

Đôi khi, tính cách cứng rắn mạnh mẽ cũng chẳng gì là .

 

Tần Văn Hoắc xong những điều , liền chuẩn rời .

 

Vốn dĩ còn định chào tạm biệt cháu gái nhỏ một tiếng mới , chỉ tiếc là con bé lúc đang ngủ say.

 

“Con đây! Những chuyện còn ở bên , tự xử lý.”

 

Tần Văn Trạch lập tức lên tiếng: “Chuyện ở đây em cần lo lắng nữa, sẽ xử lý thỏa.”

 

Anh sẽ theo sát tiến trình xử lý bên đồn công an, nhất định khiến cho những kẻ đó chịu hình phạt thích đáng.

 

Tần Văn Hoắc rời khỏi bệnh viện về tới nhà thì Tần Văn Thư lái xe tới cửa.

 

“Anh Văn Hoắc, thôi!”

 

(Hôm nay việc bận xin nghỉ!)

 

(Bản chương xong)

 

 

Loading...