Người nhà họ Tần đứa bé đẩy , đẩy phòng bệnh thường.
Bọn họ vội vàng theo.
Tần Văn Trạch sớm sắp xếp phòng bệnh đơn.
Y tá đang chỉnh bình truyền dịch và kiểm tra vị trí kim tiêm mu bàn tay.
Mà Tần Nhược Xảo cũng tỉnh đúng lúc .
Khi cô bé mở mắt , trong mắt là sự kinh hãi, cũng ngừng co rúm lùi về phía .
Đặc biệt là khi thấy lạ, cho dù đây là bác sĩ y tá, cô bé cũng sợ hãi khôn cùng.
Mẹ Tần và thấy con bé như thế thì đau lòng vô cùng.
Bà vội vàng bước tới ôm lấy Tần Nhược Xảo, nhưng Tần Nhược Xảo phản ứng càng kịch liệt hơn. May mà cô bé bỏ đói nhiều ngày, cơ thể suy nhược trải qua phẫu thuật nên lúc cả mềm nhũn chút sức lực nào.
Đến nhấc tay lên cũng tốn sức, mà đẩy cho nổi.
Cô bé chỉ thể cứng đờ để mặc cho bà ôm, nhưng nỗi sợ hãi và sự kháng cự trong ánh mắt vô cùng rõ rệt.
“Xảo Xảo, bà nội đây...”
Mẹ Tần cất giọng gọi từng tiếng để dỗ dành.
Có lẽ là vì giọng quen thuộc , Tần Nhược Xảo mới dần dần yên tĩnh .
Thế nhưng, cô bé bật , nước mắt ngừng tuôn rơi.
Cô bé gọi bà nội nhưng cất nên lời.
Tần Văn Trạch cũng vội bước tới: “Xảo Xảo, bố đây...”
Tần Nhược Xảo thấy giọng của bố vẫn chút dám tin.
Khi cô bé ngước đầu lên, quả nhiên thấy đúng là bố, nước mắt càng rơi lã chã.
Bố ơi, bố đến cứu con ?
Tần Văn Hoắc một bên là đầu tiên nhận điều bất thường.
“Chuyện là ? Cháu gái em tổn thương dây thanh quản ?”
Lời của thốt , nhà họ Tần lập tức thất kinh.
“Xảo Xảo, bà nội đây mà, mau gọi bà nội cháu...”
Ánh mắt Tần Nhược Xảo vẫn ngập tràn sợ hãi như cũ, cơ thể cũng run rẩy cầm cập.
Cô bé sợ, cô bé thật sự sợ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-289-mat-di-tieng-noi.html.]
Bà nội ơi... Cô bé cất tiếng gọi nhưng cô bé dám.
Bởi vì nếu cô bé dám lên tiếng thì kẻ sẽ đ.á.n.h cô bé.
Xảo Xảo đau lắm, bố ơi cứu con!
Y tá chạy gọi bác sĩ Tạ tới.
Mẹ Tần thấy cô thì như thấy vị cứu tinh.
“Bác sĩ Tạ, cô mau xem cho cháu gái với, con bé thế ?”
Bác sĩ Tạ nhíu mày: “Mọi tránh , đừng vây quanh cháu bé như thế.”
Người nhà họ Tần lập tức lùi xa giường bệnh một chút.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần định bước thì Xảo Xảo níu chặt lấy vạt áo. Bàn tay nhỏ bé của cô bé túm chặt góc áo buông, trong mắt ngập tràn nỗi sợ hãi tột cùng.
Cô bé đang sợ bà nội rời .
Mẹ Tần thấy cảnh liền đau lòng khôn xiết.
“Đừng sợ, bà nội ở đây, bà nội cả. Bác sĩ Tạ đến chữa bệnh cho cháu đấy, Xảo Xảo ngoan để bác sĩ Tạ khám cho cháu nhé?”
Bác sĩ Tạ thấy cũng bảo bà rời nữa mà trực tiếp kiểm tra cho đứa bé.
Có lẽ vì cô mặc áo blouse trắng nên trong lòng đứa trẻ vẫn chút cảm giác an .
Thế là cô bé còn kháng cự nữa.
“Ngoan nào, đây, há miệng !”
Bác sĩ Tạ khi đối diện với trẻ nhỏ thì vẻ mặt còn lạnh lùng như .
Giọng của cô đỗi dịu dàng.
Người nhà họ Tần chăm chú cô kiểm tra.
Cho đến khi kết thúc, bác sĩ Tạ mới bảo bọn họ ngoài.
“Bác sĩ Tạ, tình hình thế nào ?”
Tần Văn Trạch sốt sắng hỏi.
Bác sĩ Tạ liếc một cái.
“Cổ họng và dây thanh quản tổn thương, khả năng chỉ là tạm thời. Dù thì sự sợ hãi quá độ sẽ khiến cháu bé tạm thời chuyện. Đợi một hai ngày nữa xoa dịu tâm lý hoảng sợ , để cháu hiểu rằng hiện tại an thì cháu sẽ mở miệng chuyện thôi.”
“Đương nhiên, còn một khả năng khác, đó chính là cháu bé thể mất tiếng do tâm lý. Chuyện nhờ phụ các kiên nhẫn khuyên giải, đả thông tâm lý cho cháu, như chứng mất tiếng của cháu mới thể tự khỏi mà cần dùng thuốc.”