Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 285: Mẹ Định Đến Nhà Họ Lam À?

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:30:13
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết mang theo hành lý đạp xe rời .

 

Mẹ cô theo bóng lưng con gái khuất dần, khỏi thở dài thườn thượt. Cái cặp vợ chồng , đúng là nhiệm vụ thì cũng là cô công tác.

 

Hai bọn họ mà bận rộn đến thế cơ chứ.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Đến chừng nào thì hai đứa mới chịu sinh lấy một mụn con đây?

 

Suy nghĩ của bà vẫn chút cổ hủ truyền thống.

 

Cho dù bà luôn đối đãi với cặp song sinh như cháu ngoại ruột thịt của , nhưng trong lòng bà vẫn luôn hy vọng hai vợ chồng thể sinh lấy một đứa con mang dòng m.á.u ruột rà của chính bọn họ.

 

thì chỉ như mới khiến cho cuộc hôn nhân thêm phần vững chắc, hơn nữa cũng thể giúp cho tình cảm của hai vợ chồng ngày càng sâu đậm hơn.

 

Chứ hai bây giờ chỗ nào giống vợ chồng son , giữa hai đứa lúc nào cũng cứ phảng phất chút khách khí cùng xa cách.

 

Huống hồ, con gái bà thể sinh nở.

 

Dù thế nào chăng nữa cũng sinh lấy một đứa chứ?

 

Vợ chồng bọn họ là loại con ruột thì sẽ đối xử tệ bạc với những đứa trẻ khác.

 

Về điểm , bà tin tưởng nhân phẩm của con gái .

 

Phó Minh Tuyết đạp xe tới nhà máy, bên Quý lão đợi sẵn từ lâu.

 

“Cháu đến đúng lúc lắm, vốn dĩ bác còn tính bảo lái xe chạy sang khu doanh trại đón cháu đấy!”

 

Ông bảo lính cảnh vệ lái xe giúp xách chiếc túi hành lý của Phó Minh Tuyết bỏ lên xe.

 

Sau đó hiệu bảo Phó Minh Tuyết lên xe .

 

Phó Minh Tuyết kéo cửa xe trong.

 

Quý lão cũng bước theo.

 

Chỉ là ông ở hàng ghế , còn Phó Minh Tuyết thì ở vị trí ghế phụ lái phía .

 

Sau khi chiếc xe nổ máy lăn bánh, Quý lão mỉm : “Tiểu Phó, bác cháu cho Nhà máy Xe đạp hai món đồ ho lắm hả?”

 

“Cũng hẳn là lắm ạ, chỉ là đúng lúc bản cháu dùng nên mới cải tiến một chút, ngờ bên Nhà máy Xe đạp trúng.” Phó Minh Tuyết vẫn giữ thái độ khiêm tốn.

 

“Cháu thế là , cứ ý tưởng , thiết kế thì đều thể bắt tay . nhớ là bảo bọn họ trả tiền thiết kế đàng hoàng đấy. Tuyệt đối công cho bọn họ .”

 

Quý lão là kiểu cổ hủ, giáo điều.

 

Ông hề nghĩ rằng Phó Minh Tuyết của Viện nghiên cứu thì bắt buộc cống hiến bộ sức lực cho Viện nghiên cứu mà màng tới lợi ích cá nhân.

 

“Vâng, cháu lời bác!” Phó Minh Tuyết híp mắt đáp lời.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-285-me-dinh-den-nha-ho-lam-a.html.]

Cô đương nhiên sẽ công cho kẻ khác .

 

Đời , cô tuyệt đối bao giờ kẻ chịu thiệt thòi để bóc lột nữa.

 

Hơn nữa, hiện tại cô thêm sản phẩm mới trong đầu , chính là máy sấy tóc.

 

Tuy rằng thời điểm thị trường cũng máy sấy tóc, nhưng mẫu do cô thiết kế chắc chắn sẽ tính năng và hiệu quả thực tế vượt trội hơn hẳn.

 

Hiện tại dây mayso nhiệt của các loại máy sấy tóc vẫn đạt chuẩn.

 

Cô sẽ tiến hành cải tiến ở khâu cốt lõi .

 

Hơn nữa, từ nền tảng thể mở rộng ứng dụng sang nhiều sản phẩm đa dạng khác, chẳng hạn như máy sấy công nghiệp và các thiết tương tự.

 

-

 

Bên , Tần ngủ một mạch tới tận hai giờ chiều, cả bà tỉnh dậy liền thấy tinh thần phấn chấn, tràn trề sinh lực.

 

Mấy ngày nay, buổi tối bà hầu như chẳng chợp mắt là bao.

 

Cộng thêm đêm qua lo lắng căng thẳng, thức trắng nguyên một đêm dài.

 

Thân thể quả thực mệt mỏi rã rời tới mức thể chống đỡ nổi nữa.

 

Cho nên khi cởi bỏ tảng đá đè nặng trong lòng, giấc ngủ của bà thực sự vô cùng sâu giấc.

 

Bà cụ Tần thấy con dâu tỉnh dậy, sắc mặt bà vẻ chút tinh thần, lúc mới an lòng ít.

 

Mấy ngày nay bà cụ Tần cũng thắt thỏm lo âu cho con dâu, dù tuổi tác cũng chẳng còn trẻ trung gì nữa, thể cứ thức khuya nhịn đói chịu đựng mãi như thế ?

 

“Mau đây ăn cơm .”

 

Mẹ Tần ngủ đẫy giấc xong thì quả thực bụng cũng đói cồn cào.

 

Huống chi lát nữa bà còn đ.á.n.h một trận trò, cho nên bữa cơm nhất định ăn, còn ăn thật nhiều mới .

 

“Mẹ, hết ạ?”

 

“Bố thằng Văn Trạch , Văn Trạch thì thấy về, Văn Hoắc cũng mới ngoài xong, bảo thím Lý xới cơm bưng lên cho con nhé.”

 

Buổi trưa thấy bà ngủ say quá, cũng là nghĩ bà hiếm hoi lắm mới chợp mắt nên lúc ăn cơm nỡ đ.á.n.h thức.

 

Thím Lý sớm thấy tiếng động trong phòng, lập tức bưng mâm cơm canh vẫn còn đang ủ nóng hổi lên bàn ăn.

 

Mẹ Tần tranh thủ thời gian cắm cúi ăn lấy ăn để.

 

Bà cụ Tần cũng chậm rãi bước gần, khi thấy cái dáng vẻ ăn như hổ đói của con dâu, khỏi lên tiếng hỏi:

 

“Con định đến nhà họ Lam ?”

 

 

Loading...