Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 284: Cô Vẫn Là Một Người Mẹ Kế Quá Đỗi Lương Thiện

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:30:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Phó Minh Tuyết cúp điện thoại, lòng cô vẫn còn bùi ngùi thổn thức.

 

So với Lam Thanh Mạn, kế như cô quả thực quá đỗi lương thiện.

 

Kiếp , cô đối xử với ba đứa con lòng lang thú của nhà họ Tống đến mức nào chứ?

 

Lao tâm khổ tứ, còn bận tâm lo lắng gấp vạn con ruột.

 

Kiếp , kế như cô tuy bận rộn với công việc của .

 

mỗi ngày khi rảnh rỗi cô vẫn tranh thủ thời gian để gần gũi, trò chuyện với hai đứa nhỏ.

 

Hơn nữa, về khoản ăn uống cô càng vô cùng hào phóng.

 

Sữa bột, tuy là phần thưởng nhiệm vụ từ hệ thống, nhưng cô cũng đều để dành cho hai đứa uống hết.

 

Được ! Hai đứa nhỏ đó nhờ nhiệm vụ mà cũng kiếm về cho cô ít tiền.

 

xét về tổng thể, cô vẫn là một vô cùng lương thiện.

 

lúc , tiếng gõ cửa văn phòng vang lên.

 

“Vào .”

 

Người đẩy cửa bước là Cảnh xưởng trưởng, ngay phía ông chính là Quý lão.

 

Khi Phó Minh Tuyết thấy ông, liền lập tức dậy: “Kỹ sư Quý, bác tới !”

 

Lần Quý lão cũng chỉ vội vã ghé qua nhà máy một chuyến về Bắc Kinh.

 

Không ngờ bây giờ ông xuất hiện ở đây.

 

“Tiểu Phó, chúc mừng nhé, mẫu động cơ cháu nghiên cứu chế tạo thử nghiệm thành công vật liệu chính bên ngoài .”

 

Phó Minh Tuyết lập tức khiêm tốn : “Sau còn trải qua nhiều vòng kiểm tra thử nghiệm nữa ạ, hơn nữa đây mới chỉ là một phần thôi, công việc chúng cháu cần vẫn còn nhiều.”

 

“Huống hồ, đây công lao của một cháu, mà là sự nỗ lực chung của bộ tổ nghiên cứu cùng các bác thợ ở từng vị trí công việc khác .”

 

Không bọn họ, dựa một nổi.

 

Tuy rằng bản vẽ thiết kế là do cô vẽ .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

việc nghiên cứu chế tạo thành phẩm thể chỉ dựa mỗi bản vẽ thiết kế là xong, mà còn là tâm huyết cùng công sức của thể nhân viên nghiên cứu khoa học cùng các thợ cả nhiều năm kinh nghiệm trong phân xưởng cùng cống hiến.

 

Quý lão thích tính cách kiêu ngạo, nóng vội của cô.

 

“Lần bác tới là còn một việc khác. Cháu cùng bác đến một nơi, một mẫu động cơ hàng kiểu mới trục trặc ở cơ cấu đảo chiều lực đẩy, bác cháu cùng để xem xét.”

 

Phó Minh Tuyết lời , lập tức gật đầu: “Được ạ.”

 

Sau đó cô hỏi: “Chuyến mấy ngày bác?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-284-co-van-la-mot-nguoi-me-ke-qua-doi-luong-thien.html.]

 

Quý lão: “Ít nhất cũng ba ngày, nếu như giải quyết xong thì kéo dài một tháng cũng là chuyện thể.”

 

Phó Minh Tuyết thấy thế liền nghĩ tới việc về nhà một tiếng:

 

“Vậy cháu xin phép về nhà một chuyến, với nhà một tiếng kẻo cháu ở nhà lo lắng. Ngoài cháu cũng cần lấy thêm mấy bộ quần áo để .”

 

Quý lão gật đầu.

 

“Được. Thế cháu về ngay bây giờ , hai tiếng nữa kịp ?”

 

“Kịp ạ.”

 

Phó Minh Tuyết còn qua tổ nghiên cứu dặn dò công việc một chút.

 

Cô cũng thể cứ thế rời bàn giao điều gì.

 

Công việc bận rộn mất toi một tiếng đồng hồ.

 

Cô vội vã đạp xe đạp trở về nhà.

 

Mẹ cô mới dỗ hai đứa trẻ ngủ say.

 

Tranh thủ lúc chúng ngủ trưa, bà mới thời gian chút việc lặt vặt.

 

Sau đó bà thấy con gái về.

 

Bà vô cùng ngạc nhiên: “Sao giờ con tan về ?”

 

“Mẹ, con công tác, ước chừng một tháng đấy ạ.” Phó Minh Tuyết dứt khoát báo luôn thời gian dài nhất.

 

“Hả, công tác tận một tháng cơ ? Thế con mau thu dọn quần áo , mang nhiều thêm một chút.”

 

“Vâng ạ.”

 

Phó Minh Tuyết tùy ý xếp ba bộ quần áo túi.

 

Đây là tính đến trường hợp ngộ nhỡ kịp giặt giũ thì thêm một bộ để chẳng hơn ?

 

Cô bước ngoài, rút hai trăm tệ: “Mẹ, tiền con đưa ...”

 

Mẹ cô vội đẩy tiền ngược trở .

 

“Bản con xa ngoài mang theo nhiều tiền hơn chứ, ở đây vẫn còn nhiều lắm, mà thiếu tiền ?”

 

“Với , công tác việc cũng chú ý giữ gìn sức khỏe, đừng việc kiệt sức đấy nhé.”

 

Phó Minh Tuyết trong tay thiếu tiền, trực tiếp đặt hai trăm tệ lên bàn:

 

“Tự con mang theo ạ, tiền cứ để ở nhà lỡ việc cần dùng gấp. Với , con ở nhà, đừng tiếc tiền ăn uống, mua thêm nhiều thịt cá tẩm bổ đấy.”

 

 

Loading...