Bố Tần vội cướp lời khi Tần kịp mở miệng: “Xảo Xảo cả, chỉ là mấy ngày nay đám cho con bé ăn uống gì nên quá mức suy nhược, ở bệnh viện điều dưỡng vài ngày.”
Hai cụ tuổi tác cao, chuyện mà để họ cháu cố hại t.h.ả.m đến mức , chắc chắn sẽ sốt ruột đến phát hỏa mất.
Bà cụ Tần thấy liền cuống cuồng thôi:
“Suy nhược đến thế cơ ? Thế thì nhờ bác sĩ bồi dưỡng cho t.ử tế mới , giờ chúng qua thăm con bé .”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ông cụ Tần tin lời con trai .
Dù cả đám suốt một đêm về, thể chỉ đơn giản là suy nhược?
Tuy nhiên ông gặng hỏi thêm, cũng là vì sợ bà bạn già chịu nổi đả kích.
Bố Tần đương nhiên thể để hai cụ :
“Hai bây giờ đừng nữa, chúng con thức trắng cả đêm , giờ ngủ một lát. Hai cứ ở nhà đợi, đợi Xảo Xảo về nhà là sẽ gặp con bé thôi.”
Bà cụ Tần còn thêm gì đó nhưng ông cụ Tần ngăn : “Nghe lời nó , chúng tuổi già sức yếu, đến bệnh viện bất tiện lắm, đợi Xảo Xảo về nhà tính.”
Bà cụ Tần thấy ông lão nhà cũng , đành gật đầu.
Mẹ Tần lúc thực sự mệt mỏi rã rời, tinh thần suy sụp kiệt quệ:
“Con lên lầu ngủ một lát đây.”
Bà dưỡng đủ tinh thần, dù thì vẫn còn một trận đại chiến đang chờ bà ở phía .
Tần Văn Hoắc cũng lên lầu.
Bộ quần áo của dính đầy m.á.u me, bẩn thỉu vô cùng.
Vừa nãy cũng là vì cố ý né tránh hai cụ, nếu bà cụ mà thấy chắc chắn sẽ lo lắng khôn xiết.
Cũng may là khi nãy sự chú ý của hai cụ đều đặt , nên mới phát hiện .
Anh nhanh chóng lau rửa qua , đó một bộ quần áo sạch sẽ.
Anh bước xuống lầu.
Ông cụ Tần : “Văn Hoắc, con thức trắng cả đêm, ngủ một lúc?”
“Ông nội, con chợp mắt ở bệnh viện , buồn ngủ, giờ con việc ngoài một chuyến.”
Tần Văn Hoắc xong cũng cho ông cụ cơ hội lên tiếng, trực tiếp cất bước ngoài.
Đến đồn công an.
“ gặp tên Lão Ba .”
Còn về phần Lam Thanh Mạn, căn bản chút hứng thú nào gặp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-283-me-ruot-kieu-gi-the-nay-con-doc-ac-gap-van-lan-me-ke.html.]
-
Phó Minh Tuyết khi ăn cơm trưa xong mới nhớ chuyện bên phía Tần Văn Hoắc.
Cô trở về văn phòng của .
Lập tức bấm gọi điện thoại nhà họ Tần.
Đầu dây bên bắt máy nhanh.
“Ai đấy?”
Phó Minh Tuyết nhận giọng điện thoại là bố chồng .
Cô liền cất tiếng: “Bố, là con, Minh Tuyết đây ạ. Đứa nhỏ thế nào bố? Đã manh mối gì ?”
Bố Tần thấy là cô con dâu út, lập tức :
“Tối hôm qua, Văn Hoắc tìm Xảo Xảo , hiện tại con bé đang viện. Bị gãy hai cái xương sườn, ngoài còn dập lách xuất huyết nội, nhưng phẫu thuật thành công . Con cần lo lắng .”
Phó Minh Tuyết chấn động bàng hoàng.
Trời đất ơi, cô thấy cái gì thế ?
Đứa trẻ đó chịu đựng tội nghiệp lớn đến mức ?
“Đám bắt ạ?”
“Bắt , còn nữa, chính là Lam Thanh Mạn, cô cấu kết với ngoài bắt cóc Xảo Xảo.”
Phó Minh Tuyết một nữa kinh hãi.
Vừa nãy thấy cái gì cơ?
Thực sự là Lam Thanh Mạn cấu kết với ngoài bắt cóc con gái ruột của ? Còn hại con gái đến nông nỗi t.h.ả.m thương như thế?
Lam Thanh Mạn chính là ruột của Xảo Xảo cơ mà!
Sao ả thể nhẫn tâm độc ác đến mức độ chứ?
Lúc , Phó Minh Tuyết thực sự gì nữa.
Cái thứ ruột kiểu gì thế ! Còn độc ác gấp vạn kế.
“Bố, bố và giữ gìn sức khỏe nhé, đứa bé Xảo Xảo cần chăm sóc.”
Bố Tần: “Con cần lo lắng, cứ chuyên tâm việc cho là . Văn Hoắc xử lý xong chuyện bên sẽ trở về ngay.”
Phó Minh Tuyết lập tức : “Không ạ, cứ để ở Bắc Kinh thêm vài ngày bố, tiện thể dưỡng cho lành vết thương , đỡ chạy chạy đường.”