“Đã bảy ngày mà vẫn tìm thấy , Xảo Xảo của ơi...”
Mẹ Tần đỏ cả mắt.
Mấy ngày nay bà chẳng thể nào chợp mắt nổi.
Chỉ cần nhắm mắt là dường như bà thấy tiếng của đứa nhỏ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cả nhà họ Tần bao trùm trong một bầu khí đau thương tột cùng.
Tần Văn Hoắc cũng trở về đúng lúc .
Anh bước cửa cất tiếng chào hai lớn tuổi nhất trong nhà : “Ông nội, bà nội...”
Tiếng gọi khiến tất cả nhà họ Tần đều đồng loạt về phía .
“Sao cháu về ?” Tần lão gia t.ử lo lắng cho sức khỏe của : “Vết thương của cháu thế nào ?”
“Ông nội, cháu , bác sĩ cho phép cháu xuất viện ạ. , tìm thấy Xảo Xảo ?”
Tần Văn Hoắc cũng tự thấy câu hỏi của là thừa thãi.
Nhìn nét mặt của từng họ là thể đoán đứa trẻ căn bản vẫn tìm .
Mặt sa sầm xuống: “Đã bao nhiêu ngày trôi qua mà vẫn một chút manh mối nào ?”
Bố Tần lắc đầu: “Không , cứ như thể con bé bốc khỏi cõi đời .”
“Phía Lam Thanh Mạn thì ?” Tần Văn Hoắc hỏi tiếp.
“Vô ích thôi, cảnh sát triệu tập cô mấy nhưng chẳng moi bất kỳ thông tin hữu ích nào cả.”
Người lên tiếng là Tần Văn Trạch.
Cả gầy rộc trông thấy.
Vì quá đỗi lo lắng cho con gái, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi khiến sụt cân nghiêm trọng.
Tần Văn Hoắc cũng chẳng nên an ủi thế nào.
Dù thấy trai thành nông nỗi , em trai như cũng thấy xót xa.
“Em gọi điện thoại cho Minh Tuyết .”
Anh gọi thẳng tới điện thoại của bộ đội bên , nhờ lính thông tin chạy thẳng tới nhà báo cho vợ một tiếng.
“Con tàu hỏa lâu như thế, mau lên lầu tắm rửa nghỉ ngơi một chút , lát nữa hãy xuống ăn cơm.” Bố Tần vẫn lo lắng cho sức khỏe của đứa con trai út .
“Chuyện khác cứ để lát nữa hẵng .”
Đã sốt ruột suốt ngần ngày , cũng chẳng vội gì một hai tiếng .
Tần Văn Hoắc định bụng lên lầu lau tính tiếp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-274-dieu-tra.html.]
Kể từ ngày viện tới giờ tắm rửa t.ử tế nào, nay tàu hỏa suốt ba ngày ba đêm.
Lúc ngợm đều bốc mùi khó chịu .
Hơn nữa, vết thương của cũng cần vệ sinh sạch sẽ mới t.h.u.ố.c và băng gạc mới.
Triệu Lương cùng về nhà họ Tần.
Triệu Lương cũng là Bắc Kinh, Tần Văn Hoắc bảo về nhà thăm gia đình .
Nửa tiếng , Tần Văn Hoắc xuống lầu.
Dì Lý thấy xuống bèn với : “Có thể dọn cơm đấy ạ!”
Tần lão gia t.ử dậy: “Vậy thì ăn cơm .”
“Mọi ăn , đói...” Mấy ngày nay Tần ốm yếu mệt mỏi, tinh thần vô cùng sa sút.
Nếu nhờ gắng gượng chống đỡ thì lẽ lúc bà ngã quỵ từ lâu .
Tần Văn Hoắc đưa mắt hiệu cho đứa cháu trai.
Tần Việt lập tức tiến lên: “Bà nội ơi, bà ăn cơm , bà ăn cơm là Việt Việt khó chịu lắm, Việt Việt cũng chẳng ăn cơm nữa !”
Mẹ Tần bây giờ chỉ còn nâng niu mỗi một đứa cháu trai , nỡ những lời như thế.
“Được , bà nội ăn, Việt Việt cũng ngoan ngoãn ăn cơm nhé.”
Lần cả nhà đều bàn ăn.
Bữa ăn , bàn chẳng một ai cất tiếng .
Chẳng ai còn tâm trạng mà chuyện.
Bữa cơm nhanh chóng kết thúc, Tần Văn Hoắc liền gọi cả Tần Văn Trạch phòng sách.
Chừng nửa tiếng , Tần Văn Hoắc ngoài.
Nơi đến đầu tiên là đồn công an.
Ở đồn công an quen của .
Sau khi nắm rõ tình hình của vụ mất tích , quen đó cho Tần Văn Hoắc : Khả năng lớn là đứa trẻ đưa khỏi Bắc Kinh.
Nếu như đứa bé đưa tới những ngôi làng hẻo lánh nơi thâm sơn cùng cốc thì e rằng cơ hội tìm là vô cùng mong manh.
Dù thì khắp cả nước bao nhiêu thôn xóm hẻo lánh xa xôi, ai mà con bé sẽ đưa tới xó xỉnh nào?
Tần Văn Hoắc trầm ngâm hồi lâu mới lên tiếng: “Các điều tra qua Lam Thanh Mạn thì đưa bộ hồ sơ điều tra đó cho xem một chút. Còn nữa, tất cả thích của cô , dạo gần đây tiếp xúc với những ai... tất cả những gì liên quan tới cô đều đưa hết cho xem.”
Bốn chương hôm nay xong bộ, hẹn gặp ngày mai!
(Hết chương)