Vốn dĩ còn mềm lòng, nghĩ rằng Phó Minh Tuyết hiện tại cũng , chi bằng cứ thả Bạch Xuân Sinh .
Dù Bạch Xuân Sinh cũng là con trai độc nhất của nhà họ Bạch.
Hơn nữa còn kết hôn!
Nếu mà tù, chẳng cả đời coi như bỏ ?
Hình như tàn nhẫn.
Phó Minh Tuyết như , những định mở miệng - một nữa ngậm chặt miệng .
Nhà họ Bạch quả thật chẳng gì.
Quá nham hiểm!
Hơn nữa Bạch Xuân Sinh bình thường thói quen trộm cắp vặt.
Nhốt cũng .
Cứ để cải tạo cho t.ử tế! Đỡ ở bên ngoài gây họa cho khác.
Phó mẫu ầm ĩ một trận như , quả thật phá nát bét danh tiếng của nhà họ Bạch.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tức đến mức Bạch mẫu trực tiếp ngất xỉu, nếu nhờ Bạch Tư Kỳ cạnh kịp thời đỡ lấy, e là lúc ngã nhào xuống đất .
Tống Ngạn thấy vợ ngất xỉu, lập tức hét lớn giải tán đám đông vây xem: “Mọi đừng vây quanh nữa. Để khí lưu thông-”
Quay đầu , vội vàng với Bạch phụ: “Bố, bố mau bế trong .”
Bạch phụ hồn lập tức đáp lời: “- Ây, !”
Ông sức yếu, bế nổi , chỉ đành xốc nách dìu .
Cánh cửa lớn Bạch Tư Kỳ đóng sầm , ngăn cách những ánh mắt kỳ dị thích xem náo nhiệt của bên ngoài.
Phó mẫu trực tiếp hướng về phía cánh cửa đóng kín “nhổ” một bãi nước bọt.
“Tưởng giả ngất là xong chuyện ? cho các , đừng hòng nghĩ đến chuyện hãm hại con gái nữa, nếu , liều cái mạng già cần, cũng liều mạng với nhà họ Bạch các . Con gái, chúng -”
Đã đạt mục đích mong , Phó mẫu tự nhiên sẽ ở lâu, bà kéo Phó Minh Tuyết rời .
Những hàng xóm vây xem thấy bọn họ đều , cũng chẳng còn gì để xem nữa, thế là cũng tản .
Tuy nhiên, những lời bàn tán về nhà họ Bạch lúc mới chỉ bắt đầu-
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-27-gia-ngat.html.]
Bên Bạch phụ đặt xuống ghế, liền trực tiếp đẩy một cái.
Sau đó hầm hầm tức giận gầm thấp: “Được , đừng giả vờ nữa, mau tỉnh .”
Bạch mẫu ngượng ngùng tỉnh - cái lão già c.h.ế.t tiệt , con rể cũ cũng đang ở đây ?
“Mẹ, tỉnh là ! Vừa nãy thật sự con sợ c.h.ế.t khiếp. Mẹ, bây giờ cả nhốt , hơn nữa còn nhận tội, chuyện đây?”
Trái tim Bạch mẫu vất vả lắm mới bình tĩnh , khi thấy lời , bà hận thể trực tiếp ngất xỉu thật.
“Con mụ Từ T.ử Phượng trời đánh, đáng c.h.ế.t là bà ! Rõ ràng hôm qua cầm tiền của chúng , đó là tám trăm đồng lận, kết quả, bà ngoắt kiện con trai -”
Bà sang Bạch Tư Kỳ: “Tư Kỳ, tiền đó thể để bọn họ cầm , con tìm bọn họ đòi tiền .”
Sắc mặt Bạch Tư Kỳ biến đổi.
Cô quả thật cũng lấy tiền đó, nhưng nghĩa là bảo cô đích đòi.
Cô mà - hai con Phó Minh Tuyết sẽ trả tiền cho cô ?
Hừ, đừng mơ giữa ban ngày nữa.
Cô hai con Phó Minh Tuyết đ.á.n.h đuổi ngoài là may lắm .
Tống Ngạn nỡ thấy vẻ mặt khó xử của cô , liền lên : “Mẹ, thế , nếu đòi tiền , Tư Kỳ thể sẽ xử phạt, hơn nữa-”
“Hơn nữa cái gì?” Bạch mẫu vui.
Tống Ngạn bà : “Mẹ cũng sẽ xử phạt, dù hôm qua cũng khai với cảnh sát chuyện là do chủ mưu.”
Lúc sắc mặt Bạch mẫu đen kịt : “Ý của con là, tiền chỉ thể để con Từ T.ử Phượng nuốt trọn ?”
Tống Ngạn gật đầu: “- Số tiền đòi , , cũng đừng nhớ thương chuyện nữa.”
Bạch mẫu tức giận hận thấu xương.
đúng như Tống Ngạn , bà mà đòi thì sẽ chịu trừng phạt, thì thôi bỏ .
Dù tiền cũng là do Tống Ngạn đưa.
Không móc từ trong túi bà .
“Chuyện , nữa, còn Xuân Sinh nhà chúng thì ? Nó thế nào?”
(Hết chương )