lúc , Tần Văn Thư ở bên cạnh đổ thêm dầu lửa.
“Bác gái, cháu thấy các bên trong chột nên dám mở cửa đấy! Chắc chắn cô cố ý vứt bỏ đứa nhỏ để trả thù nhà họ Tần chúng , cánh cửa , để cháu đạp tung cho bác nhé!”
Hai con ở trong sân thấy lời của Tần Văn Thư thì sắc mặt thoắt xanh thoắt trắng, chuyển sang đen kịt.
“Không , để mở cửa.” Mẹ Lam tuyệt đối thể để bọn họ ăn hàm hồ bên ngoài .
Nếu còn để tiếp thì danh tiếng nhà họ Lam sẽ tiêu tùng hết—bọn họ sẽ gánh cái tiếng muôn đời là cố ý vứt bỏ con ruột.
Lam Thanh Mạn dẫu muôn vàn thì cũng cánh cửa mở xong.
Hai con bước mở then cài.
Đập ngay mắt chính là Tần đang đằng đằng sát khí.
“Bà thông gia—”
“Mẹ—”
Hai con đồng thanh cất tiếng.
Mẹ Tần thấy cặp con , ngọn lửa giận bốc lên ngùn ngụt, rốt cuộc kìm nữa.
Bà lao thẳng tới tóm chặt cổ áo Lam Thanh Mạn, giáng liên tiếp mấy cái tát bôm bốp mặt—
“Cái thứ c.h.ế.t tiệt nhà cô, cô cố ý vứt bỏ Xảo Xảo nhà chúng ?”
Mặt Lam Thanh Mạn lập tức sưng vù lên mấy cái tát trời giáng.
Cơn đau rát khiến cô giơ tay đ.á.n.h trả.
cô rõ thể đ.á.n.h .
Lập tức uất ức lóc phân bua:
“—Mẹ, con ! Con là ruột của Xảo Xảo, con thể cái chuyện cầm thú bằng đó chứ?”
“ thế đấy, bà thông gia, Xảo Xảo là khúc ruột của Thanh Mạn đẻ , nó đời nào chuyện thất đức như . Hơn nữa, như nó cũng đau lòng lắm , bà đ.á.n.h nó chứ?”
Mẹ Lam bày vẻ mặt trách móc.
Mẹ Tần nhổ toẹt một bãi: “Cô chẳng là súc sinh bằng thì là cái gì? Hai đứa nhỏ còn bé tí như thế, đứa trẻ đau bụng mà cô để chúng nó tự vệ sinh, còn bản thì trong quán chén đẫm no say. Sao, đời cô c.h.ế.t đói từng ăn cơm ?”
“Lam Thanh Mạn, đứa nhỏ giờ khỏe mạnh, ít khi đau bụng, cớ cô dắt mới nửa ngày đau bụng? Lại còn trùng hợp đến mức đứa trẻ biến mất tăm mất tích?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-268-danh-chinh-la-co.html.]
“Có cô tìm bắt cóc đứa nhỏ ?”
Mẹ Tần giận dữ túm lấy mái tóc của Lam Thanh Mạn, phẫn nộ chất vấn.
“—Buông , , bà vu khống —”
“Bà mau buông con gái ! Nhà họ Tần các dẫu ghét nó đến cũng thể tùy tiện úp cái chậu phân lên đầu con gái !”
Mẹ Lam định xông gỡ tay Tần .
Tần trong cơn thịnh nộ sức lực khỏe kinh .
Thấy mụ già nhà họ Lam dám nhào tới níu kéo , bà liền tung một cú đá sút thẳng khiến bà bay ngoài.
Tần Văn Thư bên cạnh vốn định âm thầm tay giúp sức, khi chứng kiến cảnh tượng thì cả hóa đá.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Khuôn miệng há hốc kinh ngạc đến mức khép nổi.
Trời đất ơi—đây còn là bác gái ngày thường trông vô cùng dịu dàng nhã nhặn của ?
Thế thì dũng mãnh quá mức .
Cơ mà—đá lắm!
Mẹ Lam bò xoài đất hồi lâu gượng dậy nổi.
Bà gào t.h.ả.m thiết: “Eo của , gãy lưng —”
“Mẹ—” Lam Thanh Mạn cũng ngây : “Mẹ, đạp con như thế?”
“Cô gọi ai là ? Ai là cô hả? Lam Thanh Mạn, cái đồ táng tận lương tâm, mất con gái còn tính, cô dám ru rú trốn trong nhà thèm tìm. cho cô , chỉ cần tra chính cô cố ý vứt bỏ đứa con của nhà họ Tần, tuyệt đối sẽ tha cho cô .”
Mẹ Tần buông xong lời đe dọa đanh thép liền giáng tiếp bôm bốp mấy bạt tai nữa mặt Lam Thanh Mạn.
Giữa lúc Lam Thanh Mạn đ.á.n.h đến hoa mắt chóng mặt, trời đất cuồng, bà hầm hầm bỏ .
Tần Văn Thư vội vàng đuổi theo —
Lam Thanh Mạn lúc thực sự tức đến phát điên.
Quá đáng lắm .
Con mụ già khốn kiếp đó thể đ.á.n.h cô nông nỗi ?
(Hết chương)