Thực , cú điện thoại của bố Tần cũng rõ cho Tần chuyện gì.
Chỉ bảo bà về nhà.
Ông cũng là để tránh cho Tần quá lo lắng.
Cả dọc đường , Tần đúng là mấy lo lắng về việc nhà.
Cùng lắm là nghĩ hai đứa nhỏ ở nhà khó chăm.
Lại thêm hai cụ già— già kẻ nhỏ thế , bà đích thực thể ở bên ngoài quá lâu.
điều bà ngờ tới là, bước cửa nhà, bà thấy đôi mắt đỏ hoe của bố chồng.
“Rốt cuộc xảy chuyện gì? Trong điện thoại cũng chẳng rõ ràng.”
Viền mắt Tần lão gia t.ử và Tần lão thái càng đỏ hơn.
lúc , Tần Việt từ lầu chạy xuống, lao vụt lòng Tần.
Thằng bé gào lên: “Bà nội, em gái mất tích , em thấy nữa—”
Cả Tần cứng đờ.
“Cháu cái gì? Em gái cháu mất tích ?” Bà bất giác về phía bố chồng.
Tần lão gia t.ử thở dài:
“ , Xảo Xảo thấy nữa!”
“Hôm đó, hai em Lam Thanh Mạn dẫn ngoài ăn cơm, kết quả là con bé mất tích. Cũng nhờ Tần Việt chạy về báo thì chúng mới , nhưng thời gian trôi qua hơn nửa ngày, lỡ mất thời cơ vàng để tìm đứa nhỏ —”
Mẹ Tần suýt chút nữa vững, cháu gái mất tích đối với bà khác nào sét đ.á.n.h ngang tai.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Dù thì con bé vẫn còn nhỏ như thế—nó mới năm tuổi thôi mà!
Bà từng nghĩ là do Lam Thanh Mạn gây chuyện, hoặc là già trong nhà sức khỏe .
bà vạn ngờ là cháu gái thấy nữa.
Hốc mắt đỏ hoe trong chớp mắt, bà nghiến răng nghiến lợi: “Lam Thanh Mạn là cái loại kiểu gì mà để lạc mất con? Cô là c.h.ế.t ?”
Lại còn nữa, tại để Lam Thanh Mạn dắt hai đứa nhỏ ?
Đáng tiếc là con trai và chồng bà đều ở đây—cơn thịnh nộ bà tiện trút lên đầu bố chồng cao tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-266-mat-tich.html.]
“Chúng cũng ngờ cô mất đứa nhỏ, cô là ruột cơ mà—” Tần lão thái cũng hối hận khôn nguôi.
Lẽ bà cụ ngăn mới .
Thế nhưng, Lam Thanh Mạn là ruột của hai đứa nhỏ—tuy hai vợ chồng ly hôn, nhưng cũng chẳng thể cấm gặp con ruột của ?
Tần lão gia t.ử cũng nặng trĩu trong lòng: “Chỗ sai nhất của cô là khi đứa trẻ mất tích chịu về báo cho chúng ngay, trễ mất hơn nửa ngày, chẳng là tạo điều kiện cho bọn buôn ?”
Mẹ Tần giận dữ lo lắng: “—Liệu cô cố ý ?”
Tần lão thái lắc đầu: “Chắc là , dẫu cũng là ruột, con thể độc ác đến mức .”
Mẹ Tần khẩy: “Thế thì khó lắm, cái hạng đàn bà như Lam Thanh Mạn giờ vốn chẳng mấy thích con bé Xảo Xảo. Chưa chừng cô ghi hận chuyện ly hôn— trút giận lên đầu con bé.”
Tần lão thái câu cho d.a.o động: “—Chuyện, chuyện đến mức thế chứ!”
Một mà độc ác đến thì còn là con nữa ?
Mẹ Tần tuy nghĩ khác độc ác đến mức .
chuyện mà đặt lên Lam Thanh Mạn thì đúng là chẳng đằng nào mà .
Nén chặt ngọn lửa giận trong lòng, bà nhẹ giọng hỏi đứa cháu nội: “Việt Việt, cháu kể cho bà nội tình hình lúc đó thế nào—”
“Bà nội, cháu với em gái theo tới tiệm ăn, em bảo đau bụng nên cháu đưa em vệ sinh, cháu đợi ở bên ngoài. Thế nhưng đợi mãi đợi mãi mà chẳng thấy em —”
Nước mắt Tần Việt rơi lã chã: “Bà nội ơi, là do cháu lạc mất em—”
Dáng vẻ tự trách của thằng bé khiến Tần đau lòng khôn xiết.
“Việt Việt ngoan, đây của cháu, là do kẻ . Mà , em gái cháu đau bụng, thế cháu ?”
Tần Việt cúi gầm mặt: “Mẹ đang ăn cơm—”
Mẹ Tần:.?
Đồ ch.ó má.
Bản thì ăn, để hai đứa con bé tí tự vệ sinh.
Hôm qua kịp đăng, chương bù cho hôm qua.
Chúc ngủ ngon!
(Hết chương)