Bên , Tần Văn Thư đạp xe tới Nhà máy Động cơ.
Thế nhưng, Đội trưởng Phương của phòng bảo vệ chặn ở cổng.
“Cậu tìm ai? Có việc gì?”
“Đồng chí, tới tìm chị dâu là Phó Minh Tuyết, chị còn ở trong xưởng ?”
Đội trưởng Phương đ.á.n.h giá một lượt từ xuống , đó ánh mắt dừng ở chiếc xe ba bánh .
Tốt lắm, xác định đúng là nhà của Tổ trưởng Phó .
Dù thì ông quen, nhưng chiếc xe ba bánh thì ông nhận .
Giọng điệu khi cất lời cũng còn cứng nhắc như lúc ban đầu nữa: “Tổ trưởng Phó ở trong nhà máy.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Câu thốt khiến Tần Văn Thư giật thót tim: “Cái gì, chị dâu ở nhà máy ?” Vậy thì chị ?
Chẳng lẽ đêm qua thực sự xảy chuyện ngoài ý ?
Nghĩ tới đây, cả toát cả mồ hôi hột.
Ngay trong lúc đang sốt ruột đến phát cuồng, Đội trưởng Phương mới từ tốn lên tiếng nữa: “Hôm qua Tổ trưởng Phó cùng Xưởng trưởng Cảnh và công tác .”
Tần Văn Thư trừng to hai mắt: “Đi công tác ?”
Đội trưởng Phương gật đầu: “ .”
Tần Văn Thư trút một gánh nặng ngàn cân, thở phào nhẹ nhõm.
Cái cũng thật là.
Nói chuyện chịu hết một lượt cho xong chứ?
Cứ nhất thiết ngắt quãng mà từng câu một thế .
“Đã là công tác thì , đúng , chị dâu công tác mấy ngày ?”
Đội trưởng Phương lắc đầu: “Chuyện thì rõ. Khi nào Tổ trưởng Phó về thì sẽ về nhà thôi.”
Cho dù mấy ngày thì ông cũng thể tùy tiện tiết lộ cho ngoài chứ?
Tần Văn Thư thấy dò la thêm điều gì nữa, bèn chuẩn về.
“Thế thì , xin phép về đây.”
Cậu đạp chiếc xe ba bánh hối hả chạy về khu gia quyến.
Mẹ Phó ở nhà vẫn luôn thắt thỏm lo âu, chẳng còn tâm trí mà bữa sáng.
Lúc thấy Tần Văn Thư trở về, bà liền sốt sắng chạy hỏi dồn: “Văn Thư, thế nào ? Con bé còn ở trong xưởng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-264-tro-ve.html.]
“Thím đừng lo, chị dâu cả, hôm qua chị công tác , chắc là gấp quá nên kịp báo cho nhà .”
“Đi công tác ?” Mẹ Phó ngẩn . “Thế mấy ngày ?”
Cái con bé , công tác mà cũng chẳng buồn nhắn một tiếng.
Tần Văn Thư lắc đầu: “Chuyện ạ.”
Mẹ Tần bên cạnh liền lên tiếng an ủi: “Bà thông gia , bà cũng đừng sốt ruột quá, Minh Tuyết công tác mà còn kịp về nhà một chuyến thì chắc là việc gì gấp lắm , con bé chẳng mang theo đồ đạc gì, chứng tỏ sẽ nhanh về nhà thôi.”
“Con bé công tác thì chuyện gì .” Mẹ Tần lúc mới buông hòn đá tảng đang đè nặng trong lòng xuống.
Ban đầu, bà cứ nơm nớp lo sợ đêm qua con bé đạp xe về nhà gặp chuyện bất trắc.
Dù đêm hôm khuya khoắt, một đứa con gái một một , lỡ đụng kẻ thì là gặp nguy hiểm ?
“Con bé công tác thì hai bác cháu cũng cần bận tâm nữa, giờ giấc cũng hòm hòm , để tiễn hai bác cháu ga tàu hỏa...”
Tần Văn Thư dám để bà tiễn chứ.
“Thím ơi, cần thím tiễn ạ, hôm qua Văn Hoắc sắp xếp xe , sẽ bảo của bộ đội lái xe đưa chúng cháu .”
Mẹ Tần gật đầu: “Phải đấy, nó sắp xếp xong xuôi cả . Chắc một lát nữa là xe sẽ tới thôi.”
Mẹ Phó thấy xe đưa đón thì trong lòng cũng an tâm hơn nhiều.
“Thế thì , Văn Thư mau ăn sáng cháu.”
“À đúng , thím gói mấy quả trứng gà với bánh nướng cho hai bác cháu cầm theo, để đường còn cái mà ăn.”
Nhân bánh nướng kẹp thịt băm nhuyễn từ tối hôm qua.
Sáng sớm nay chỉ việc gói đem nướng áp chảo.
Trứng gà cũng luộc xong lúc sáng sớm.
Khoảng chừng mười phút , chiếc xe của bộ đội chạy tới cổng.
Mẹ Tần chút lưu luyến nỡ rời xa hai đứa cháu nhỏ.
“Hạo Hạo, Khả Khả, bà nội về đây nhé, hai đứa ở nhà nhất định ngoan ngoãn lời bà ngoại và đấy, bà nội tới thăm.”
Bà đoán chừng gặp mặt tiếp theo chắc đợi tới tận Tết .
Hai đứa nhóc thấy bà sắp liền vươn bàn tay nhỏ nhắn vẫy vẫy.
Cảnh tượng càng khiến Tần thêm phần quyến luyến, hai đứa trẻ quả thực quá đỗi thông minh hiểu chuyện.
Điều cũng chứng minh rằng chúng bà thông gia và con dâu dạy dỗ vô cùng chu đáo.