Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 263: Lo Lắng

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:29:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mẹ Phó đống đồ đạc ngổn ngang chất đống, cũng đành chấp nhận như .

 

Thực , tuy bà mấy khi thị trấn mua thức ăn mua thịt, nhưng Minh Tuyết nhà bà một đồng nghiệp .

 

Người đồng nghiệp bụng đó nhiều mối quan hệ, cách dăm ba bữa mua giúp thịt nạc, bột mì hảo hạng cùng gạo trắng mang tới.

 

Bếp núc nhà họ quả thực bao giờ đứt bữa.

 

Bữa trưa hôm đó nấu nướng vô cùng thịnh soạn.

 

Đến buổi chiều, thím Thái tới bệnh viện một chuyến.

 

Lần , bà mang về một tin : con trai của Hách Vinh hạ sốt .

 

...

 

Bởi vì Phó Minh Tuyết quá gấp nên cũng kịp nhắn lời nào về cho gia đình.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Mẹ Tần nghĩ bụng sáng mai , thế nên mới nấn ná đợi muộn hơn một chút.

 

Không ngờ mười một giờ đêm mà cô con dâu út vẫn thấy bóng dáng .

 

Ngày nào cũng tăng ca muộn đến mức ?

 

Như thế thì vất vả quá !

 

Bà vốn định nán đợi thêm, nhưng cơn buồn ngủ ập đến tài nào chịu nổi, đành ngủ .

 

Sáng hôm , hai bà thông gia đều thức dậy từ sớm.

 

Thế nhưng, hôm nay Tần Văn Thư còn dậy sớm hơn cả hai họ.

 

“Thím ơi, hôm qua chị dâu về nhà ạ? Xe đạp của chị ở đây.”

 

Vốn dĩ Tần Văn Thư định dậy sớm một chút để đạp xe qua bệnh viện một chuyến , đó sẽ kịp về giờ chị dâu .

 

Nào ngờ quanh sân chẳng thấy chiếc xe đạp cả.

 

Chẳng lẽ trời còn sáng mà chị dâu vội ?

 

Hai bà thông gia liền đưa mắt về phía góc sân vốn dùng để dựng xe đạp, quả nhiên chiếc xe đạp hề ở đó.

 

Mẹ Phó từng thấy con gái tăng ca thâu đêm suốt sáng mà về nhà bao giờ.

 

Vừa thấy cảnh , trong lòng bà liền sốt vó cả lên.

 

Bà lập tức chạy tới đập cửa phòng Phó Minh Tuyết: “Minh Tuyết...”

 

Bà dùng sức đẩy mạnh một cái, cánh cửa liền bật mở .

 

Khi Phó thấy chăn màn giường vẫn gấp gọn gàng phẳng phiu, căn bản hề dấu vết ngủ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-263-lo-lang.html.]

Hơn nữa, trong phòng cũng chẳng ai, bà lập tức hoảng hốt: “Con bé đêm qua về thật !”

 

Chẳng lẽ xảy chuyện gì bất trắc ?

 

Mẹ Tần cũng ngó đầu trong phòng, căn phòng quả thực vẻ gì là ngủ qua đêm.

 

“Bà thông gia, bà đừng cuống, chắc là bên nhà máy nhiệm vụ đột xuất nên tăng ca thôi.”

 

Mẹ Phó cũng tự an ủi như , nhưng trong lòng vẫn yên.

 

Lỡ là tăng ca thì ?

 

Một đứa con gái trẻ tuổi, đêm hôm khuya khoắt một về nhà, ai mà đường ngã xe gặp chuyện gì xui xẻo chứ?

 

“Thế , bảo Văn Thư qua đó xem thử xem .”

 

“Thôi khỏi, chẳng hai bác cháu chuyến tàu tám giờ ? Phải mau kẻo kịp tàu mất. Chắc Minh Tuyết vẫn còn ở nhà máy thôi, con bé thật là, tăng ca về cũng chẳng chịu báo một tiếng.”

 

Mẹ Phó thật sự oán trách, bà chỉ vì quá lo lắng mà thôi.

 

Mẹ Tần lập tức đỡ lời: “Minh Tuyết nó đang việc, mà trong khu gia quyến nhà cũng ai cùng nhà máy với nó, nó nhờ nhắn về cũng chẳng nhờ ai...”

 

Lời khéo nhắc nhở Phó, đúng là nhắn hộ, nhưng chẳng lẽ gọi một cú điện thoại ?

 

Bên bộ đội điện thoại, ở nhà máy của con bé cũng điện thoại cơ mà.

 

Thế nhưng, ngay đó bà liền gạt bỏ suy nghĩ .

 

Nếu tăng ca tới tận sáng thì cũng thể tùy tiện gọi điện thoại lung tung .

 

Đêm hôm khuya khoắt ai phiền khác chứ.

 

“Chỉ cần con bé đang ở nhà máy là .”

 

“Văn Thư, cháu chạy qua nhà máy của chị dâu cháu hỏi thử xem.”

 

“Vâng ạ.” Tần Văn Thư cũng thấy cách hợp lý.

 

Chỉ cần chị dâu thực sự vẫn ở đó thì coi như yên tâm.

 

Cậu dắt chiếc xe ba bánh thẳng ngoài.

 

Mẹ Phó vốn định bảo thôi cần , nhưng bà quả thực quá lo lắng cho con gái , thế nên bèn dặn dò thêm: “Văn Thư, cháu nhanh về sớm nhé, tuyệt đối để lỡ giờ tàu đấy.”

 

“Thím yên tâm, vẫn kịp mà, bây giờ mới năm giờ rưỡi thôi!” Tần Văn Thư đạp chiếc xe ba bánh lao vút .

 

Mẹ Tần định bụng phụ giúp một tay nấu bữa sáng.

 

Mẹ Phó thì lòng cứ bồn chồn yên.

 

Bà cứ nghĩ mãi, cho dù tăng ca chăng nữa, thì trời sáng rõ thế , cũng nên về nhà chứ?

 

 

Loading...