Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 262: Thêm Chương

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:29:49
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy đưa Hách T.ử Ký đến bệnh viện bận rộn suốt nửa ngày trời.

 

Cuối cùng hai về .

 

Mọi trong khu gia quyến thấy họ về liền sốt sắng hỏi dồn:

 

“Đứa nhỏ nhà họ Hách ?”

 

Một trong hai là thím Thái, bà lên tiếng: “Vẫn đang hạ sốt, chúng ở đó cũng chẳng giúp gì nên về , dù thì cũng Chủ nhiệm Vương ở .”

 

Người thở dài một .

 

“Đứa nhỏ đúng là chịu tội mà, bác sĩ đo nhiệt độ, sốt cao tới tận bốn mươi độ đấy! Cũng may mà đưa kịp thời, nếu chậm trễ chút nữa, khéo sốt thành kẻ ngốc mất thôi.”

 

“Chứ còn gì nữa, bốn mươi độ, nóng rực như hòn than . thật, Chủ nhiệm Vương cũng tệ thật, để đứa nhỏ sốt đùng đùng đến mức đó cơ chứ? con ruột của thì chẳng tận tâm chút nào.”

 

Lúc câu cuối cùng, thím Thái còn cố ý hạ thấp giọng xuống.

 

Mọi xong đều cảm thấy lời lý.

 

Nếu là con ruột của , thể để nó sốt cao đến mức độ .

 

Lúc đó chẳng cuống cuồng lên ?

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

thì nhiệt độ cao như , đừng là trẻ con, ngay cả lớn đôi khi cũng chẳng gánh nổi.

 

Sốt thành kẻ ngốc còn là nhẹ đấy.

 

“Uổng công bà còn là lãnh đạo, ngày thường cứ thích giúp đỡ nọ, mồm, đến khi đụng chuyện thật thì chẳng giúp nổi việc gì hồn. Không trông con hộ thì sớm chứ, giờ nông nỗi , ôi chao, vợ Hách Vinh mà về chắc xót con đứt ruột mất thôi.”

 

“Bà còn rảnh rỗi bế đứa nhỏ chạy khắp cả đại viện, nhờ xe của bộ đội chở sớm xong ?”

 

Mọi mồm năm miệng mười, bao nhiêu tiếng thơm mà chị Vương tích cóp bấy lâu nay trong khu gia quyến bỗng chốc tan thành mây khói.

 

Mẹ Phó bước ngoài, nhưng bà rõ mồn một những lời quở trách từ bên ngoài vọng .

 

Trong lòng thầm nhổ một bãi: Đáng đời!

 

Bà chẳng đồng cảm với cái họ Vương .

 

Lúc chính bà dẫn tới loạn mặt hai con bà để đòi chia việc , lúc đó bà chẳng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-262-them-chuong.html.]

Chẳng hiểu cái thứ như thế mà cũng leo lên lãnh đạo .

 

Bà cúi đầu hai đứa trẻ sinh đôi: “Bảo bối ngoan, các cháu nhất định giống như bố các cháu, một đàng hoàng ngay thẳng nhé.”

 

Mẹ Tần trở về lúc gần trưa.

 

Bởi vì bà hợp tác xã mua bán thị trấn sắm thêm ít đồ đạc.

 

May mà xe ba bánh nên bao nhiêu đồ mua về đều chất hết.

 

Vẫn là do Tần Văn Thư đạp xe chở về.

 

Khi Phó thấy cả một thùng xe chất đầy ắp đồ đạc, bà khỏi kinh ngạc.

 

“Bà thông gia, mua nhiều đồ thế ?”

 

“Bà ở nhà trông hai đứa nhỏ thế cũng bất tiện ngoài mua sắm, con bé Minh Tuyết nhà chúng ngày nào cũng bận tối mắt tối mũi, nó đủ vất vả , mấy việc cần để nó bận tâm, dù cũng chỉ mua thôi.”

 

“Chỗ thịt nếu ăn hết thì đem ướp muối, còn thì cũng chỉ là ít gạo mì dầu ăn, thể để dành ăn dần một thời gian. Còn về quần áo thì thị trấn cũng chỉ mấy mẫu mã , đành mua tạm .”

 

mua cho bà hai bộ, mua cho Minh Tuyết hai bộ, còn là mấy bộ cho hai đứa nhỏ. Trời sắp nóng lên , mua lúc mặc là vặn nhất.”

 

Còn về phần Tần Văn Hoắc, tát cho hai cái bạt tai là may phước lắm .

 

Thằng ranh con thật cách chọc tức bà.

 

Dĩ nhiên, cũng chẳng cần quần áo mới gì, trong quân đội thiếu.

 

Mẹ Phó thấy bà còn mua cả quần áo cho thì lập tức xua tay: “Sao mua cả phần cho thế ? Quần áo của vẫn còn nhiều lắm...”

 

“Có hai bộ thôi mà, kiểu dáng cũng chẳng bằng ở Bắc Kinh , chỉ tiếc là tới gấp quá nên kịp chuẩn gì.”

 

Lần lẽ bà sẽ sang đây nữa.

 

thì ở nhà họ Tần cũng thể dứt .

 

thể về nhà mua đồ gửi bưu điện sang đây.

 

“Được , bà thông gia , đồ mua thì cũng mua , chẳng trả . Chúng mau đem chỗ thịt sơ chế , kẻo ôi thiu mất!”

 

Hôm qua 44 phiếu tháng, thêm một chương.

 

 

Loading...