Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 260: Bà Thông Gia Này Lợi Hại Thật Đấy

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:29:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bất kể cô thì cách của cô cũng thiếu thỏa đáng. Thôi , đừng chuyện nữa, dù nữa vẫn là đứa nhỏ quan trọng nhất.”

 

“Chúng cứ coi như cô quá lo lắng cho đứa bé .”

 

Lời của Phó khiến chị Vương tức đến nghẹn họng.

 

ngặt nỗi chị tiện phát tác.

 

Chị gượng gạo nặn một nụ : “— thật sự quá lo cho đứa nhỏ, thím xem nó sốt đỏ cả thế , ngộ nhỡ bề gì thì ăn với bố nó...”

 

Mẹ Phó thở dài sườn sượt: “Đứa nhỏ còn bé, đúng là cẩn thận hơn—Cô trông nom cũng quá bất cẩn đấy, để phát sốt chứ?”

 

Chị Vương:.? Cái gì gọi là chị quá bất cẩn?

 

Mặt chị tức đến bốc hỏa đỏ bừng.

 

lúc , tiếng xe ô tô chạy tới.

 

Tốc độ đúng là nhanh từng thấy.

 

Đến khi chiếc xe dừng thì xe đạp của Phó Minh Tuyết cũng tới nơi, cô phanh gấp một cái ken két.

 

“Chủ nhiệm Vương, cô còn ngây đấy gì? Xe tới kìa! Cô đừng lỡ dở thời gian nữa, mau lên xe đưa đứa con nhà họ Hách tới bệnh viện ! , cô mang tiền theo ? Chưa mang thì để bảo lấy cho cô mười đồng—”

 

Quay đầu liền gọi Phó: “Mẹ, mau lấy mười đồng cho Chủ nhiệm Vương , cứu đứa nhỏ là quan trọng nhất.”

 

Chủ nhiệm Vương nhanh chóng khi Phó kịp lên tiếng: “Khỏi lấy, mang theo tiền —”

 

Chuyện mang tiền thì chị còn mặt mũi nào quản lý khu gia quyến nữa?

 

“Thế thì mau lên xe . , ai rảnh rỗi ? Tuyệt đối thể để một Chủ nhiệm Vương bận bịu , cô cuống lên là đôi khi đầu óc xoay chuyển kịp , thêm cùng thì còn tỉnh táo mà lo liệu việc.”

 

Mặt chị Vương lúc đen lúc xanh, lúc xanh lúc tím.

 

Giờ đây chị hai con Phó Minh Tuyết đóng đinh cái mác đầu óc vấn đề .

 

Người ở khu gia quyến tuy nhiều toan tính vụn vặt, nhưng tinh thần trượng nghĩa cũng chẳng hề ít.

 

Lập tức mấy : “, cùng.”

 

cũng nữa.”

 

Phó Minh Tuyết liền nhanh với hai lên tiếng : “Thế thì hai mau lên xe ! Không thể lãng phí thêm thời gian nữa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-260-ba-thong-gia-nay-loi-hai-that-day.html.]

 

Hai xong liền vội vã bước lên xe.

 

“Chủ nhiệm Vương, cô cũng mau lên xe , cùng thì cô cũng tiện hơn. Hơn nữa chiếc xe nhanh hơn xe đạp của nhiều, để đứa bé trúng gió, cô cứ yên tâm nhé!”

 

Chị Vương:.?

 

Chị chẳng hé răng nửa lời nữa.

 

Mặt mày căng như dây đàn, ôm đứa trẻ bước lên xe.

 

Người lái xe thấy chị cùng đứa nhỏ lên xe liền lập tức nhấn chân ga—

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

Phó Minh Tuyết theo chiếc xe chạy xa mới từ từ thu hồi tầm mắt.

 

Sau đó dắt xe đạp về nhà.

 

Mẹ Phó vẫn về, bà đang ở than thở với nhóm trong khu gia quyến chịu giải tán.

 

“Nuôi con chẳng dễ dàng gì, trông con cho khác càng cẩn thận tỉ mỉ hơn, bằng các bà bảo khiến bố đứa nhỏ xót xa cơ chứ?”

 

“Cô Vương lúc chạy tới nhà giật cả , tìm xe của bộ đội, chạy tít mù sang nhà đòi xe đạp cái gì chứ? Gió lạnh thổi một cái chẳng bệnh của đứa nhỏ càng nặng thêm ?”

 

.

 

Mẹ con trong sân vẫn còn thấy tiếng Phó bên ngoài.

 

Mẹ Tần : “Mẹ con đúng là lợi hại thật đấy.”

 

Phó Minh Tuyết gật gù đồng tình với câu .

 

, là thế nào ?” Mẹ Tần vốn còn tưởng đứa bé đó là con cái nhà phụ nữ cơ.

 

câu chuyện thì hóa !

 

Phó Minh Tuyết liền giải thích vắn tắt qua một lượt.

 

Mẹ Tần:.?

 

Khu gia quyến ai nấy cũng chẳng dạng , khó chung sống thật đấy!

 

“Cũng may mà con ở đây.”

 

Bằng thì cô con dâu hiền lành đơn thuần nhà bà bắt nạt mất .

Loading...