“Tối nay em khỏi cần về nữa, ngủ ở nhà khách bên cạnh bệnh viện luôn !”
“ chiếc xe đạp ... sáng mai chị dâu chẳng cần ?”
Thật Tần Văn Thư cũng thích ngủ ở nhà khách.
Một một phòng thoải mái bao nhiêu. “Hơn nữa giấy tờ tùy của em đều ở trong vali cả, mở phòng nhà khách ?”
Bây giờ ở nhà khách tuy còn khắt khe như nhưng vẫn xuất trình giấy tờ chứng nhận.
Lần đến đây cũng xin cả giấy chứng nhận của cơ quan .
Ánh mắt Tần Văn Hoắc tràn đầy vẻ ghét bỏ: “—Thế thì em về đó ngủ. Được , em biến đấy, về muộn quá đ.á.n.h thức .”
Tần Văn Thư đáp ngay: “Mấy phụ nữ ngủ sớm thế , chắc chắn buôn chuyện rõ lâu! Vậy em đây.”
Tần Văn Hoắc xua tay, bảo cút xéo cho nhanh.
Đến khi Tần Văn Thư về tới khu gia quyến, quả nhiên thấy ba họ vẫn trong sân rôm rả.
“Sao lâu thế cháu?”
“Cháu ghé qua chỗ Văn Hoắc một chuyến ạ.” Sau đó Tần Văn Thư khen ngợi chiếc xe đạp nức nở: “Chị dâu, xe đạp của chị đỉnh thật đấy, đèn pha siêu sáng, sắp bằng đèn xe con , tốc độ cũng nhanh nữa.”
“Chị dâu, chị tài giỏi quá mất!”
Phó Minh Tuyết:.?
Hơi quá đấy! Lúc một mà.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Cô vội đổi đề tài: “Tần Văn Hoắc thế nào ?”
“Tinh thần em lắm ạ.”
Bốn trò chuyện thêm chốc lát ai nấy về phòng ngủ.
Gian phòng chứa đồ mà Tần Văn Thư ở dọn dẹp vô cùng sạch sẽ.
Dù Phó cũng là tháo vát gọn gàng, dẫu trông nom hai đứa trẻ thì bà vẫn dọn dẹp nhà cửa ngăn nắp tươm tất.
Phó Minh Tuyết về phòng cũng ngủ ngay mà sách—
Hôm , Phó Minh Tuyết đ.á.n.h thức bởi tiếng chuyện bên ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-258-cai-mu-nay-chup-to-that-day.html.]
Lúc cô mới nhớ chồng tới.
Liền vội vàng rời giường—
Đợi cô bước , lúc Tần định gọi cô thì bên ngoài chợt vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Mẹ Tần mở cửa , khi thấy phụ nữ ôm đứa bé với vẻ mặt cháy bỏng lo âu ngoài cửa.
Bà chút bất ngờ.
“Xin hỏi việc gì thế?”
Chị Vương lướt thẳng qua bà, ôm đứa trẻ lao tới mặt Phó Minh Tuyết: “Phó Minh Tuyết, đứa nhỏ sốt cao , xe đạp của cô nhanh hơn, phiền cô chở đứa bé tới bệnh viện một chuyến.”
Phó Minh Tuyết:.?
Khoan , bộ đội dù cũng xe ô tô mà? Sao cứ nhất quyết bắt xe đạp của cô chở ?
Cô thật sự cạn lời.
“Chủ nhiệm Vương, nếu đứa trẻ sốt cao thì xe đạp gió thổi sẽ càng cho nó. Thế , cô tìm Tạ chỉ đạo sắp xếp một chiếc xe đưa hai sẽ nhanh hơn nhiều.”
Chị Vương sốt ruột: “Tạ chỉ đạo ở đây, mới tới tìm cô, cô đến mức ngay cả việc cũng chịu chở chứ? Bố đứa nhỏ đều mặt, cô giúp—thế nhỡ đứa bé xảy chuyện gì ngoài ý thì cô đành lòng ?”
Sắc mặt Phó Minh Tuyết sa sầm.
Cái nồi là ụp lên đầu cô đấy ?
Mẹ Tần tuy là ai, nhưng câu đó là thấy chút nào.
Lập tức bảo vệ con dâu nhà .
“—Cô câu là sai , bộ đội to thế chỉ một chiếc xe ? thấy cô đang lãng phí thời gian, chịu cho đứa nhỏ chữa trị kịp thời ?”
“Những cái khác tạm gác , hết ôm đứa bé tìm lãnh đạo bộ đội sắp xếp, dù thế nào thì xe bên bộ đội cũng nhanh hơn xe đạp của chúng , an hơn nhiều.”
“Các... các quá thiếu lòng thương xót —” Chị Vương lớn tiếng ném một câu như ôm đứa trẻ chạy biến ngoài.
Mẹ Tần:.?
Tình hình kiểu gì đây?