Thấy con dâu , Tần cũng thêm nữa.
Lần bà cẩn thận đ.á.n.h giá con dâu một lượt—trong mắt lập tức ngập tràn nụ .
Cô con dâu cuối cùng cũng vợ chồng thật sự với con trai bà .
Trước ở Bắc Kinh, bà con dâu vẫn còn là một cô gái tân.
Phó Minh Tuyết nụ cho rợn cả tóc gáy— chồng thế ?
Cô đùa: “Mẹ, con như gì thế ạ? Có phát hiện con dâu nhà hơn ?”
Nụ của Tần càng thêm rạng rỡ.
“—Minh Tuyết xưa nay vẫn xinh nhất, giờ càng hơn.” Con dâu bà đúng là xinh thật.
ngặt nỗi nhan sắc của con bé là thứ đáng nhắc tới nhất.
“ , con ăn cơm tối ?”
Phó Minh Tuyết đáp ngay: “Con ăn ạ, hôm nay con ăn ở nhà ăn. Vừa khéo tối nay việc gì quan trọng khác nên con về sớm. Hai thăm Tần Văn Hoắc chứ ạ?”
“Đi !” Mẹ Tần chẳng nhắc tới đứa con trai chút nào.
“Mẹ thấy nó hồi phục lắm, con đừng bận tâm lo lắng cho nó, công việc của con quan trọng hơn.”
“Hơn nữa, với sức hồi phục của nó, đoán ngày mai là thể xuống giường nhảy nhót .”
Phó Minh Tuyết:.?
Nhảy?
Thế thì tới mức.
Dù y thuật của bác sĩ Tạ cao siêu đến mấy cũng thể nhanh như thế.
Cái mà nhảy thật thì chắc vết thương toác hết mất.
“Mẹ, con tắm , lát nữa con chuyện tiếp.”
Vừa khéo Tần Văn Thư ở đây.
Cô vội vàng tắm.
“Được , con mau !”
Phía bên , Tần Văn Thư đạp xe đạp một mạch tới bệnh viện.
Tần Văn Hoắc thấy thì khỏi nhướng mày: “Sao em sang đây? Muốn ở nhà khách bên ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-257-do-hoi-mot-nguoi.html.]
“Không , chị dâu tan ca về nhà , em mượn xe đạp của chị lượn qua đây xem một chút, lát nữa em về.”
“Anh Văn Hoắc, em thật chứ, em thấy phụ nữ nào bản lĩnh hơn chị dâu . Chị giỏi thật đấy.”
“Hôm nào về Bắc Kinh, bảo chị dâu lắp cho xe đạp của em một cái động cơ điện nhỏ .”
Xe đạp mà phóng tốc độ như xe , thật là quá đỉnh!
Tần Văn Hoắc lườm một cái: “Dĩ nhiên , đấy là vợ , cô thể giỏi ? chú em cái thì đừng mơ. Sau cứ đến cửa hàng bách hóa mà mua chẳng xong ? Ở cửa hàng sẽ bán.”
Muốn vợ cải tiến xe cho thằng nhóc á? Hừ, cửa , dù đến chồng như còn cơ mà.
Mắt Tần Văn Thư sáng lên, bán cũng mà!
Về Bắc Kinh là ghé cửa hàng ngó xem .
Ngay đó nhớ tới lời cô gái bên Đoàn Văn công.
“ Văn Hoắc, em hỏi thăm chút chuyện, tên Nguyễn Hồng Phi quen ?”
Tần Văn Hoắc cái tên , sắc mặt lập tức sầm xuống.
Ánh mắt sắc lẹm quét về phía Tần Văn Thư: “Em dò hỏi cô gì? Chẳng lẽ mai cho em chính là cô ?”
Tần Văn Thư trợn tròn mắt: “Anh Văn Hoắc, thế?”
Mặt Tần Văn Hoắc càng đen hơn.
“ yên tâm, thành , chỉ là Nguyễn Hồng Phi cứ bám riết lấy em—” Tần Văn Thư cũng phiền lòng khôn xiết.
là xui tận mạng— hai chị em quấn lấy chứ.
Trước là Triệu Tư Tư, đến Nguyễn Hồng Phi .
Bọn họ căn bản chẳng liêm sỉ là cái thớ gì.
Dù thì các cô gái khác thấy đàn ông, gì ai dám chủ động tới mức .
Tần Văn Hoắc:.?
“Nguyễn Hồng Phi đó tìm vu khống với cô quan hệ mờ ám, đến nhà máy của chị dâu em gây sự, Đoàn Văn công khai trừ .”
Lời khiến Tần Văn Thư kinh ngạc tột độ: “Cái gì? Cô ... cô với á?”
Mặt Tần Văn Hoắc đen như đ.í.t nồi, tỏa áp lực ngột ngạt.
“ với cô quen, đừng kéo dính cô —Tóm là phẩm hạnh cô vấn đề, em cưới.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Còn nữa, khi về Bắc Kinh thì tránh xa cô một chút. Cô mà giở trò thủ đoạn với em, đến lúc đó cưới cũng buộc cưới đấy.”