Lý Tĩnh xưa nay vốn chẳng ưa gì Nguyễn Hồng Phi!
Giờ thấy đàn ông mò tới để hỏi thăm về Nguyễn Hồng Phi.
Sắc mặt cô lập tức càng thêm khó coi.
Cô khẩy một tiếng: “Anh là đối tượng của cô ?”
Tần Văn Thư lập tức hốt hoảng lắc đầu: “Không , thể là đối tượng của cô ?”
Lý Tĩnh chất vấn: “Thế tìm cô gì?”
Tần Văn Thư nhanh:
“ tìm cô , chỉ... hỏi thăm giúp một bạn thôi. Gia đình bạn đó định sắp xếp xem mắt cho , đang nghĩ cách từ chối, khéo tới đây nên mới nhờ dò hỏi xem phẩm hạnh tính cách cô . Nghe cô khai trừ , vì cô đuổi thế?”
Lý Tĩnh:?
“Thế rốt cuộc là ai? Sao trong bộ đội?”
Dù cô hiềm khích với Nguyễn Hồng Phi chăng nữa.
Thì cũng thể tùy tiện kể chuyện của Nguyễn Hồng Phi cho lạ .
“ là Tần Văn Thư, em họ của Tần Văn Hoắc.”
Lý Tĩnh:?
Trên mặt cô ngoài kinh ngạc thì chỉ còn kinh ngạc.
Ngay đó, ánh mắt cô trở nên đầy thâm ý: “Nếu thực sự là em họ của Đoàn trưởng Tần, nên hỏi thăm chuyện của Nguyễn Hồng Phi từ chỗ , nên hỏi họ của thì hơn.”
Dứt lời, cô lưng bước thẳng.
Tần Văn Thư ngớ , cô bỏ như thế?
Ít cũng cho rõ ràng chứ!
Thế nào gọi là hỏi họ ?
ngẫm , lời cũng lý.
Đi hỏi họ chẳng đỡ tốn công nhất ?
Cậu la cà nữa mà trở về sân nhỏ.
Vừa thấy hai bà thông gia vẫn còn đang ngoài sân trò chuyện rôm rả.
Cậu chẳng gì nữa, phụ nữ nhiều chuyện để tâm sự đến thế cơ ?
“Bác gái ơi, là cháu bệnh viện nhé! Vừa khéo thể trông đêm cho Văn Hoắc.”
Dù bệnh viện chỗ ngủ, thì chẳng cạnh bệnh viện vẫn còn nhà khách đấy ?
Tần mẫu định bảo cần, bỗng nhiên nghĩ đến việc Tần Văn Thư ở đây hình như cũng tiện lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-255-the-nay-khong-hop-ly-lam-dau.html.]
Thế là bà gật đầu: “Được, cháu luôn bây giờ !”
“Dạ , cháu ngay đây.”
Phó mẫu thấy bà thông gia đồng ý liền lên tiếng: “Văn Thư, cháu đạp chiếc xe ba bánh , bộ đoạn đường xa lắm đấy!”
Nếu đổi là khác, lẽ sẽ khách sáo từ chối bảo cần.
Tần Văn Thư thì khác.
Cậu vẫn còn thèm thuồng chiếc xe ba bánh lắm.
Huống hồ nếu bộ tới bệnh viện thì đến bao giờ mới tới?
Vốn dĩ mệt, chẳng càng mệt rã rời hơn ?
“Vâng ạ, cháu cảm ơn thím! Thím cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ khóa xe cẩn thận, để ai trộm mất .”
Phó mẫu:...
Bà quả thực chút yên tâm.
Hay là, bà đưa cho xong.
“Bác gái, thím, cháu đây ạ.”
Tần Văn Thư đặt chiếc vali của lên xe ba bánh.
Sau đó dắt xe bước ngoài.
lúc , Phó Minh Tuyết về tới nơi.
“Tần Văn Thư, em đấy?”
Tần Văn Thư thấy Phó Minh Tuyết cũng vô cùng vui mừng.
“Chị dâu, chị về ạ.”
Sau đó ánh mắt rơi ngay chiếc đèn xe đạp sáng trưng , khỏi chấn kinh.
Thế cũng ? Hèn chi nãy còn thắc mắc đằng sáng rực như .
“Chị dâu, xe đạp của chị còn lắp cả đèn pha cơ ?”
“Ừ, đèn đường đêm cho tiện. , em vẫn là đấy? Chẳng lẽ giờ em định tới bệnh viện?”
“Dạ .” Tần Văn Thư gật đầu.
“Đừng nữa. Bên đó đồng chí Triệu túc trực . Em tàu hỏa ròng rã hai ba ngày trời mệt mỏi lắm , cứ ở nhà nghỉ ngơi ! Không chị dọn dẹp một gian phòng chứa đồ ? Nếu em chê thì cứ ngủ tạm một đêm.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Ba phụ nữ bọn họ vẫn còn hai gian phòng khác nữa, kiểu gì cũng đủ chỗ ngủ.
Tần Văn Thư ngượng ngùng: “A, thế... thế sợ tiện lắm ạ!”