Tần Văn Thư thể để bảo chứ!
Tuy nhiên, đầu óc trẻ tuổi vẫn nhạy bén, tay chân nhanh nhẹn hoạt bát.
Vừa lên là lái ngay.
Hai bà thông gia thấy đạp vững vàng bèn mỗi sang một bên.
Tần Văn Thư thấy hai bà ngay ngắn liền sức đạp thốc .
Khóe miệng Tần mẫu giật giật: “Mày chậm thôi!”
Phó mẫu cũng vội vàng : “Chúng vội !”
Tần Văn Thư lập tức ngoái đầu : “Thím, bác gái, hai cứ yên tâm , cháu đạp chắc tay lắm, ngã hai .”
Phó mẫu:...?
Có thể đừng chuyện nữa , thể đừng đầu , về phía giùm cái hả?
Hơn nữa, bà sợ ngã.
Bà sợ ngã hỏng xe kìa.
“Thím ơi, chiếc xe nhẹ thật đấy, chẳng cảm giác nặng nề chút nào, chị dâu đúng là quá đỉnh!”
Tần Văn Thư quyết định... Kể từ hôm nay, chị dâu chính là mà sùng bái nhất.
A a a, liệu thể nhờ chị dâu cho một chiếc nhỉ?
, nãy thím bảo chị dâu còn chế một chiếc xe đạp điện, cái đó chắc chắn là đồ ... cũng một chiếc quá.
Hai ở thùng xe phía thót tim một lúc cũng dần quen.
Tần mẫu hỏi: “Công việc của Minh Tuyết thế nào ? Có bận rộn lắm ?”
“ thế, bận lắm bà ạ, tối nào cũng tới mười một, mười hai giờ đêm mới ngủ. Tối nào con bé cũng tăng ca.”
Ngay đó Phó mẫu thở dài một tiếng: “Văn Hoắc thương, đáng lẽ con bé đến chăm sóc, nhưng nó bận rộn quá dứt . Bà thông gia, bà đừng để bụng nhé...”
Tần mẫu lập tức gạt : “Bà thông gia, bà là đúng . Công việc của Minh Tuyết là quan trọng nhất, bên phía Văn Hoắc chẳng bảo ư? Thế thì tuyệt đối thể lỡ dở công việc của Minh Tuyết .”
Sau đó, bà tiếp: “Bà thông gia , mấy ngày nay cũng vất vả cho bà quá, một chăm sóc hai đứa nhỏ, lo lắng cho Văn Hoắc.”
“ vất vả gì ! Vẫn là nhờ lãnh đạo bụng, cảnh nhà chúng thế cách nào qua chăm sóc Văn Hoắc nên lãnh đạo phái tới chăm sóc nó .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-250-dau-co-met-bang-ba-thong-gia.html.]
“À đúng , bác sĩ bảo Văn Hoắc thêm bốn năm ngày nữa là thể xuất viện.”
Tần mẫu xuất viện liền vết thương của con trai quá nghiêm trọng.
Trong lòng bà thở phào nhẹ nhõm, : “Xuất viện cũng , ít nhất ở nhà phiền khác.”
Tần Văn Thư đạp xe ba bánh, đạp bay như gió.
“Thím ơi, chỗ gần bệnh viện, là chúng ghé bệnh viện nhé?”
Phó mẫu lập tức gật đầu: “Được, cứ tới bệnh viện , thăm Văn Hoắc xong xuôi thì chúng về nhà. Hai bác cháu tàu hỏa mấy ngày liền đường chắc cũng mệt mỏi lắm .”
Tần mẫu : “Không mệt , chúng giường suốt chặng mà, nếu mệt thì mệt bằng bà thông gia .”
Hai bà thông gia hợp tính , chuyện rôm rả.
Dọc đường trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc tới bệnh viện.
“Hai cái hòm hành lý tính đây ạ?” Tần Văn Thư hỏi.
Tần mẫu cạn lời: “Xách trong là chứ .”
Trong rương còn cất một ít tiền nữa đấy.
Đâu thể cứ thế vứt chỏng chơ ở đây .
“Để xách cho.” Phó mẫu định đưa tay cầm thì Tần Văn Thư nhanh tay lẹ mắt giành lấy: “Thím ơi, để cháu xách là , thím cứ khóa xe , kẻo trộm mất.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Chiếc xe ba bánh xịn thế , trộm mất thì thét.
Khi Tần Văn Hoắc thấy cả ba cùng tới, vô cùng kinh ngạc.
“Mẹ, tới đây?”
Tần mẫu hờn dỗi trách móc: “Con thương nông nỗi , thể tới thăm ? Giờ thấy thế nào ?”
Bà quan sát gương mặt con trai, phát hiện tinh thần .
Chẳng vẻ gì là thương nặng cả.
Xem thật sự .
Tần Văn Hoắc: “Mấy ngày nữa là con thể xuất viện , bảo con khỏe ?”