Phó Minh Tuyết và Tần Văn Hoắc, thật lòng thì thời gian hai ở chung quả thực nhiều.
Cho nên lúc , khi chỉ hai bọn họ, vẫn đôi chút gượng gạo.
Nghĩ một lát, cô liền tìm một chủ đề: “Lần nhiệm vụ thương thế?”
Ngay đó nhanh chóng bồi thêm một câu: “Nếu tiện thì thôi cần .”
Cô thật cũng chẳng thiết tha lắm.
Chỉ là tìm chuyện để mà thôi.
“Không gì là tiện cả, chỉ là nhiệm vụ ở vùng biên giới, lúc đấu s.ú.n.g thì trúng đạn.”
Tần Văn Hoắc một cách bâng quơ nhẹ nhàng.
Dù chuyện tuy gì khó , nhưng cũng thể kể chi tiết .
Phó Minh Tuyết:...?
Thế là xong ?
Lúc , Tần Văn Hoắc nhắc tới một chuyện khác: “ , xe đạp của em gắn thêm mô-tơ điện nhỏ ?”
Phó Minh Tuyết gật đầu.
“Vâng.”
“Không chỉ thế , hôm nay em còn lắp ráp cho một chiếc xe ba bánh nữa.”
Tần Văn Hoắc: “Xe ba bánh? Em tự lắp ráp ?”
Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng. Vừa để cho đạp, như ngoài mua thức ăn nọ cũng tiện, hai đứa nhỏ học thì cũng thể chở chúng .”
Tần Văn Hoắc:...?
Vợ tính xa thật đấy, còn cả đưa đón học... Thằng nhóc Tần Hạo với con bé Tần Khả nhà bọn họ bây giờ còn đầy một tuổi rưỡi nữa mà?
Huống hồ, cho dù đợi đến tuổi chúng học .
Thì cần gì vợ đón?
Chúng nó chân tự về chắc?
“Vợ , em giỏi thật đấy! Ngay cả thứ mà em cũng tự lắp ráp .”
Phó Minh Tuyết vẫn chút đắc ý nho nhỏ: “Thế là gì, những thứ em còn nhiều lắm.”
Chỉ cần cô , cô thể sáng chế nhiều thứ.
Dẫu cũng sống thêm một kiếp, cho dù kiếp giam cầm trong nhà, bận rộn đến mức thời gian xem ti-vi cũng hiếm hoi.
cô vẫn từng thấy qua ít sự vật.
Huống chi, cho dù ký ức kiếp , việc cô cải tiến sáng tạo vài món đồ nhỏ cũng là chuyện quá đỗi dễ dàng đối với cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-247-vo-chong-o-canh-nhau-dung-la-vua-quen-thuoc-lai-vua-xa-la.html.]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Tần Văn Hoắc dáng vẻ kiêu hãnh của cô, khóe môi khẽ cong lên.
Quả thực, cưới một báu vật.
Nghĩ lúc ban đầu cô đề nghị kết hôn... Anh nghĩ lúc đó còn từng từ chối.
May mắn !
Ánh mắt càng thêm dịu dàng: “Vậy chiếc xe đó em cũng gắn mô-tơ điện ?”
Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Cái đó thì , xe cho đạp thì dùng bàn đạp vẫn hơn, an .”
Tần Văn Hoắc đồng tình: “Em là đúng.”
Hai vợ chồng chuyện quả thực ít đề tài.
Phó Minh Tuyết thể chuyện trong nhà máy, Tần Văn Hoắc cũng kể chuyện xảy ở bộ đội.
Thế là chẳng còn gì nhiều để tán gẫu nữa.
Tuy nhiên, hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh.
Tần Văn Hoắc tuy nỡ để vợ về, nhưng cũng ngày mai cô còn .
Thế là bèn : “Vợ , trời còn sớm nữa, em về !”
Phó Minh Tuyết lập tức đáp gọn lỏn: “Được, nghỉ ngơi dưỡng thương cho , em về đây.”
Tần Văn Hoắc:...?
Dẫu là , nhưng... em thể biểu lộ chút lưu luyến nào ? Trông cứ như nôn nóng rời thế ?
“... Đi đường cẩn thận, chú ý an đấy.”
“Em , em đây.” Phó Minh Tuyết bước ngoài.
Triệu Lương đang bên ngoài, rõ ràng là lúc thấy Phó Minh Tuyết ở trong phòng nên phiền gian riêng của hai vợ chồng.
Giờ phút thấy Phó Minh Tuyết , liền vội vàng dậy: “Chị dâu cẩn thận ạ!”
“Vất vả cho !” Phó Minh Tuyết chào một câu rời .
Khi cô về tới nhà, Phó mẫu vẫn ngủ.
“Về đấy , con rể thế nào ?”
“Tốt lắm ạ, hai đứa nhỏ ngủ ?”
“Ừ, mới ngủ.”
Câu của Phó mẫu dập tắt luôn ý định phòng thăm con của Phó Minh Tuyết.
Vốn dĩ cô còn tính chơi với hai đứa một lát cơ đấy!