Phó Minh Tuyết ăn xong nhanh.
Bụng lúc mới dễ chịu hẳn.
Cô nhớ một chuyện.
“ , đứa bé nhà bên cạnh giao cho Chủ nhiệm Vương trông giúp ?”
Phó mẫu lập tức kể chuyện xảy ban sáng.
Phó Minh Tuyết:...?
Khoan , cô cảm thấy gì đó sai sai?
“Mẹ, ý là vé tàu của Thôi Mỹ Hồng mua từ , khi vứt đứa bé cho Chủ nhiệm Vương thì chị thẳng luôn?”
“Lúc đó chẳng bệnh viện ? Vương Hương bên cạnh như đấy.”
Phó Minh Tuyết lập tức xâu chuỗi điểm bất thường.
Cô thật sự chọc tức đến bật .
“Mẹ, khi chúng tính kế !”
Phó mẫu khó hiểu cô: “Tính kế gì cơ?”
“Mục tiêu ban đầu của chị lẽ chẳng là nhà . Đương nhiên, nếu lúc đó chúng đồng ý trông con giúp thì càng . chị chắc cũng hiểu tính cách của chúng , chắc chắn sẽ nhận trông con hộ .”
“Chị màn là để chị Vương dẫn sang chỗ Chủ nhiệm Vương. Có ngoài cùng, Chủ nhiệm Vương sẽ khó mà từ chối. Chứ nếu chị một , Chủ nhiệm Vương tuyệt đối sẽ nhận trông con trai cho chị .”
Lúc chính cô là gợi ý, thế là vặn trúng ngay ý đồ của Thôi Mỹ Hồng.
Nói thì thể vin cớ là do cô mách nước.
Phó mẫu:...?
Ngẫm nghĩ một chút, ngẫm nghĩ tiếp.
Sắc mặt bà lập tức đen như đ.í.t nồi.
Bà nghiến răng nghiến lợi: “Hóa con mụ họ Thôi dám đem trò ma mãnh dùng lên đầu chúng ?”
Uổng công bấy lâu nay bà vẫn luôn thương hại Thôi Mỹ Hồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-246-bi-tinh-ke.html.]
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nhà một bà chồng ác nghiệt như thế, dâu cái nhà đó đúng là quá đỗi đáng thương.
Hừ, đầu óc kỳ thực khôn lanh lắm đấy!
Đời bà ghét nhất loại đ.â.m lưng, giở trò lưng như thế.
Dù bà cũng từng giở trò với ai.
Phó Minh Tuyết : “Thôi, đừng giận nữa, gì đáng để bực , bớt qua với chị là .”
Phó mẫu vẫn bực bội: “Bảo Chủ nhiệm Vương cố tình dẫn đứa bé sang nhà , hóa là tức giận vì chúng bày mưu tính kế. Lúc đó con chẳng qua cũng chỉ thuận miệng thôi mà?”
Phó Minh Tuyết giọng thản nhiên:
“Kệ bà ! Huống hồ vị Chủ nhiệm Vương chẳng thích lo chuyện bao đồng nhất ? À , ý con là bà chẳng thích giúp khu gia quyến giải quyết khó khăn nhất ? Thế thì con cái ai trông nom cũng là khó khăn mà!”
Cô tiếp tục chủ đề nữa: “Mẹ, lát nữa con ghé bệnh viện một chuyến, tối sẽ về muộn một chút.”
“Con tăng ca thì nên qua đó một chuyến. Bằng bàn tán .”
Phó Minh Tuyết:...?
Người khác thể cái gì chứ? Chẳng lẽ công việc quan trọng ?
Cô cũng vội ngay.
Trước tiên chơi đùa với hai đứa nhỏ một hồi lâu, đó mới dắt xe đạp vội vã đến bệnh viện...
Khi Phó Minh Tuyết tới phòng bệnh, trong phòng chỉ một Tần Văn Hoắc.
Tần Văn Hoắc tự nhiên cũng thấy cô, vẻ mặt đầy kinh hỉ: “Vợ, em tới đây? Không tăng ca ?”
“Không tăng ca, đồng chí họ Triệu ?”
“Vừa mới ngoài.” Ánh mắt Tần Văn Hoắc hề dời , cứ chằm chằm Phó Minh Tuyết: “Em tăng ca thì cũng nên ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe mới , cần gì chạy tới đây...”
Phó Minh Tuyết nhướn mày: “Sao, hoan nghênh em tới ? Hay là thấy em?”
Tần Văn Hoắc vội : “Anh đương nhiên mong thấy em , chỉ xót em thôi, dù ngày nào em việc cũng bận rộn như thế.”
Phó Minh Tuyết bước qua, xuống bên mép giường bệnh: “Anh thế nào ? Trong đỡ hơn chút nào ?”
“Đỡ nhiều .” Sắc mặt Tần Văn Hoắc quả thật hồng hào hơn nhiều.