Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 240: Yêu Cầu

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:28:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nào, cháo hầm vẫn còn nóng, con húp một ít .”

 

Bữa sáng Tần Văn Hoắc quả thực ăn.

 

Bác sĩ cho phép.

 

Phải đợi trung tiện thì mới ăn.

 

Có điều lúc trung tiện xong .

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Mẹ, cần mang tới . Ở bệnh viện cái gì cũng , về về thế vất vả quá.”

 

“Vất vả gì chứ? Mẹ về về cũng nhanh mà.”

 

Phó mẫu định bón cho thì Triệu Lương bên cạnh ý bưng bát .

 

“Thím ơi, để cháu cho ạ.”

 

“Vậy phiền cháu nhé.”

 

Triệu Lương vội đáp: “Không phiền, phiền chút nào ạ.”

 

Phó mẫu thấy , vốn định thu dọn xung quanh một chút nhưng phát hiện thứ vô cùng sạch sẽ ngăn nắp.

 

Rõ ràng là do đồng chí Tiểu Triệu dọn dẹp, đúng là một chăm chỉ tháo vát.

 

Mười phút , Phó mẫu xách cặp lồng chuẩn về.

 

Ở nhà còn hai đứa nhỏ, thể phiền trông hộ lâu như , cũng còn bao nhiêu việc.

 

Tần Văn Hoắc khi vợ bước khỏi phòng bệnh dặn dò: “Mẹ, bữa trưa với bữa tối cần mang đến nữa , bệnh viện ở đây đặt sẵn suất ăn dinh dưỡng . Không tin cứ hỏi Triệu Lương xem.”

 

Triệu Lương:?

 

Suất ăn dinh dưỡng gì chứ? Chẳng chỉ là cháo trắng thôi ?

 

cứ gật đầu cái .

 

“Dạ đúng ạ.”

 

Phó mẫu suất ăn dinh dưỡng.

 

Bà thầm lẩm bẩm trong lòng, bệnh viện đến thế cơ ?

 

Có điều bà từng viện lớn bao giờ nên cũng rõ chuyện .

 

con rể thì chắc là thật.

 

Bà liền gật đầu: “Được , thế mang tới nữa, chiều cũng qua.”

 

Rồi bà bồi thêm một câu: “Ngày mai qua.”

 

Tần Văn Hoắc : “Mẹ, cần phiền phức , ngày mai cũng đừng qua. Vất vả lắm, còn trông nom hai đứa nhỏ nữa.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-240-yeu-cau.html.]

Triệu Lương thấy thế cũng vội vàng tiếp lời: “Thím đừng lo cho Đoàn trưởng Tần ạ, cháu sẽ chăm sóc chu đáo. Nhiệm vụ của cháu bây giờ là chăm sóc Đoàn trưởng Tần mà.”

 

“Thế thì !” Thực Phó mẫu tới bệnh viện...

 

Chủ yếu là vì con gái bà bận dứt , bà thể để trong nhà chẳng một ai ló mặt đến thăm nom.

 

Giờ con rể kiên quyết yêu cầu bà đừng qua thì bà tạm thời qua nữa.

 

Bữa trưa Phó Minh Tuyết ăn khá muộn. hơn là cả Tổ 6 bọn họ đều ăn muộn như .

 

Bởi vì đang bận họp.

 

Phó Minh Tuyết yêu cầu tất cả báo cáo bộ tiến độ công việc đang nắm trong tay.

 

Chỗ nào cần cải tiến thì cải tiến.

 

Những liệu sai sót cần chỉnh sửa thì chỉnh sửa, vấn đề nào giải quyết thì cùng thảo luận.

 

Thành mới lỡ mất giờ cơm.

 

May mà bên nhà ăn vẫn để dành phần cơm cho họ.

 

Đến khi Phó Minh Tuyết từ nhà ăn bước , Xưởng trưởng Cảnh vặn tới gọi cô .

 

“Tổ trưởng Phó, đang định tìm cô đây! Bên Nhà máy Xe đạp liên hệ xong , họ bảo cô cần thứ gì thì cứ trực tiếp qua đó lấy. lúc cũng sang bên đó một chuyến, cô rảnh cùng luôn ?”

 

Phó Minh Tuyết gật đầu: “Được.”

 

“Đi thôi.” Xưởng trưởng Cảnh xe riêng.

 

Thế là Phó Minh Tuyết xe chuyên dụng của Xưởng trưởng Cảnh tới Nhà máy Xe đạp.

 

Hai thẳng đến văn phòng xưởng trưởng.

 

“Xưởng trưởng Tô.”

 

“Ái chà, đồng chí Phó tới , hoan nghênh hoan nghênh! , Xưởng trưởng Cảnh cô cần một phụ tùng xe đạp để lắp ráp xe ba bánh ?”

 

.”

 

“Thế , cô cần vật liệu gì cứ lấy thoải mái, chỉ là... bản vẽ thể cho chúng xin một bản ?”

 

Phó Minh Tuyết:?

 

“Xin , vẽ bản vẽ.”

 

Trong đầu cô chỉ sẵn ý tưởng phác thảo thôi.

 

Cũng chẳng cần đến bản vẽ gì.

 

thì chiếc xe ba bánh đối với cô chẳng thứ gì tinh vi phức tạp.

 

Cô chỉ cần chế tạo một chiếc đạp là xong.

 

 

Loading...