Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 237: Tính Toán

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:28:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chị Vương chẳng hiểu , thế ý gì?

 

Muốn chị trông con giúp? Hay là gì?

 

Chị cũng mới phong phanh chuyện Hách Vinh gần đây thôi.

 

thật là... chẳng buồn nhắc tới.

 

Không ngờ lúc vợ Hách Vinh tìm tận cửa.

 

Chuyện ...

 

Chị mà trông trẻ nổi?

 

“Chuyện ...”

 

Hai chữ thốt thì Vương Hương nhanh mồm cướp lời: “Tiểu Thôi, em cứ yên tâm, Vương chủ nhiệm sinh là để giải quyết những vấn đề quần chúng giải quyết mà, chị ở đây, bảo đảm con trai em sẽ chăm sóc chu đáo.”

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Cụ thể thế nào hai cứ bàn tiếp nhé, thằng nhóc quậy phá nhà chị đang ở một , chị yên tâm chạy về ngay, kẻo nó phá tung nhà mất.”

 

Nói xong, chẳng cần hai phản ứng , chị liền co cẳng chuồn lẹ như bôi mỡ chân.

 

Chạy một quãng xa...

 

Vương Hương mới vỗ n.g.ự.c thở phào, nguy hiểm thật!

 

May mà Phó Minh Tuyết nhắc nhở, bằng khéo thằng nhóc nghịch ngợm nhà họ Hách tống sang nhà chị .

 

Chị Vương:?

 

Thôi Mỹ Hồng:?

 

Cô đỏ hoe mắt Vương chủ nhiệm.

 

“Vương chủ nhiệm, cảm ơn chị giúp em việc , lát nữa em dắt cháu sang ngay. Chị cứ yên tâm, em sẽ về sớm thôi.”

 

Chị Vương:?

 

Khoan , chị đồng ý bao giờ thế?

 

“Tiểu Thôi , chuyện ...” khó xử đấy.

 

Tiếc là lời phía còn kịp thốt thì Thôi Mỹ Hồng cúi gập mặt chị : “Vương chủ nhiệm, thật sự cảm ơn chị nhiều lắm! Nếu nhiệt tình giúp đỡ như chị, em thực sự chẳng . Cảm ơn chị, thật lòng cảm ơn chị nhiều!”

 

Vừa , nước mắt trào .

 

Chị Vương:?

 

“Kh... , em dắt đứa bé sang đây !”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-237-tinh-toan.html.]

Trời đất ơi, chị cái quái gì ?

 

Liệu rút lời ?

 

“Vâng, cảm ơn Vương chủ nhiệm, chị thật là , em dắt con sang ngay đây ạ.”

 

Thôi Mỹ Hồng phát thêm một tấm thẻ cho vị Vương chủ nhiệm .

 

Rồi cô nhanh chóng rời .

 

Chị Vương:?

 

chị ôm một cục nợ rắc rối ?

 

Sao chỗ nào cũng thấy sai sai thế ?

 

Còn cả Vương Hương nữa, tự nhiên dắt tới tìm chị ?

 

Chị trông giống loại rảnh rỗi sinh nông nổi trông trẻ hộ khác lắm ?

 

Tiếc rằng dù chị đau đầu đến mấy thì sự , bởi vì nửa tiếng , Thôi Mỹ Hồng dắt con trai sờ sờ mặt.

 

“Vương chủ nhiệm, hai túi là quần áo giặt của con trai em, thật sự phiền chị quá. Chuyến tàu của em khởi hành lúc một giờ chiều, em về nhà chuẩn gấp.”

 

Sau đó Thôi Mỹ Hồng sang dỗ dành con trai: “Con trai, con lời thím Vương nhé, mấy ngày vắng nhà, con cứ ở tạm nhà thím Vương.”

 

“Biết .” Thằng bé năm tuổi tính tình mấy dễ chịu.

 

Thôi Mỹ Hồng nán nữa.

 

Thằng bé thấy rời , liền sang chị Vương.

 

Giọng nó sang sảng, vô cùng ngang ngược: “Cháu ăn kẹo! Cháu còn ăn bánh quy thơm phức nữa! Chính là loại bánh quy thơm thơm của nhà bên cạnh !”

 

mấy thấy bà già nhà bên cạnh cho hai đứa nhóc vắt mũi sạch ăn bánh quy .

 

thấy bà già đó bếp, nó lén mò sân giật hai miếng bánh quy của đứa nhỏ, ngon ơi là ngon.

 

Chị Vương:?

 

Trước từng con trai Hách Vinh nuông chiều đến mức tính nết méo mó.

 

Chị cứ ngỡ đứa trẻ năm tuổi, cái tuổi vắt mũi sạch thì méo mó đến mức nào ?

 

Giờ thì... đứa nhỏ đúng là cho xiết.

 

Thằng bé thấy chị im lặng, lập tức phịch xuống đất.

 

Rồi gào ầm ĩ: “Oa, bà cho cháu kẹo, bà ngược đãi cháu!”

 

 

Loading...