“Thím ơi, cháu thật sự còn cách nào khác, cháu cũng chỉ quen với hơn một chút, nếu cháu cũng chẳng dám cầu xin . Thím yên tâm, cháu sẽ đưa tiền, phiếu và lương thực...”
Thôi Mỹ Hồng xong còn thò tay móc túi.
Vương Hương vội vàng ngăn : “Kìa, chuyện tiền nong, hơn nữa nếu chị trông con cho em thì chị nỡ lấy tiền của em chứ? Thế chẳng coi chị thành hạng gì ?”
Chị thật sự đau đầu nổ tung.
Phó mẫu cũng nhíu mày thật sâu.
Ban đầu còn tưởng Thôi Mỹ Hồng ít cũng là hiểu chuyện.
Dù bản cũng tự thi đỗ giáo viên, đối với con gái cũng kiểu trọng nam khinh nữ .
Chỉ riêng hai điểm thôi là khá .
hiện tại, chuyện cứ sống c.h.ế.t ép khác nhận con trai là thế nào đây?
Trông con giúp cô thì cũng xem bằng lòng , bằng lòng thì thể nài ép như thế ?
Đang định lên tiếng thì Phó Minh Tuyết vốn đang ăn sáng bước .
Cô nhanh hơn Phó mẫu một bước, cất lời:
“Chị là nhà quân đội, khó khăn thì tìm lãnh đạo, đúng , phụ trách mảng khu gia quyến chẳng chị Vương ? Sao chị tìm chị ? Lại tìm những cũng đang gặp khó khăn như chị gì?”
Vương Hương lập tức phụ họa: “ đúng đúng, tìm Chủ nhiệm Vương , chị chuyên giải quyết khó khăn cho khu gia quyến chúng mà. Thế , chị dẫn em tìm chị .”
Chị vô cùng nhiệt tình kéo Thôi Mỹ Hồng còn kịp định thần luôn.
Thôi Mỹ Hồng:?
Cô bây giờ cũng chỉ thể theo thôi.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết thấy bọn họ rời liền thản nhiên thu hồi tầm mắt.
Phó mẫu cũng thở dài: “Thật chẳng cô nghĩ gì nữa, chắc là vì con gái dắt nên cô sốt ruột quá .”
“Mẹ, đừng quá thương hại khác. Mẹ mà lòng đó thì hãy thương hại chính , dù thì trong nồi nấu cái gì? Nước cạn cháy khét lẹt kìa.”
Phó mẫu thấy thế, mũi bà lập tức ngửi thấy một mùi khét cháy bốc lên.
“Úi chà, hỏng , canh gà của ...”
Bà co cẳng chạy thục mạng về phía nhà bếp.
Phó Minh Tuyết:?
Cô về phía cặp song sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-235-co-kho-khan-thi-di-tim-chi-vuong-kia-kia.html.]
“Bảo bối , hai hôm nay bận, chơi với các con , đợi một thời gian nữa bận xong, sẽ thời gian ở bên cạnh các con nhiều hơn.”
“Đến lúc đó, chúng bắt đầu học tập nhé.”
Cặp song sinh:?
Chúng con hiểu đấy nhé.
Mẹ cứ tự mà bận !
Thật sự thời gian chuyện thêm với con cái, Phó Minh Tuyết sắp muộn giờ .
Ngay lập tức dắt xe đạp chuẩn .
“Mẹ, con mua cho một chiếc xe đạp nhé!”
Chuyện xe đạp , cô cảm thấy đây đúng là suy nghĩ thấu đáo.
Trong nhà chỉ một chiếc thì ?
Cô đạp mất thì cô ngoài bất tiện.
Phó mẫu thấy lời , lập tức từ trong bếp chạy , trừng mắt: “Tốn tiền đó gì? Mẹ cần.”
Phó Minh Tuyết chỉ là thông báo cho bà thôi, chứ chẳng cần ý kiến của bà.
Hơn nữa, lúc cô nảy một ý tưởng mới, cho cô một chiếc xe ba bánh.
Lát nữa cô ghé qua Nhà máy Xe đạp bên nhặt nhạnh chút linh kiện phế thải đào thải.
Đến lúc đó, tự cô một chiếc chẳng là xong ?
Phía xe ba bánh một cái thùng xe, nếu cô yên tâm để hai đứa nhỏ ở nhà thì thể trực tiếp mang theo bọn trẻ cùng .
Đi cũng vô cùng tiện lợi.
Vả một thì thể bế nổi hai đứa trẻ.
Nếu như chiếc xe ba bánh , cứ đặt hai nhóc con trong là thể tùy ý dạo quanh ?
Chậc, cô đúng là thông minh lanh lợi.
Đạp xe đạp nhanh chóng tới nhà máy.
Còn kịp bước văn phòng thì Xưởng trưởng Cảnh tìm tới.
“Tổ trưởng Phó, cô phân tích ?”
Phó Minh Tuyết ông : “Nghe ? Bác ai thế?”