“Chị Vương, ý chị là bé gái nhà bên bà nội trọng nam khinh nữ của nó dắt ?”
Vương Hương gật đầu: “Chứ còn gì nữa, sáng sớm tinh mơ dắt .”
“Vốn dĩ hình như là chuyến tàu hôm qua, kết quả thành chuyến tàu năm giờ sáng nay.”
“Bản Hách Vinh tự tiễn, thế mà cũng chẳng phát hiện con gái mang mất.”
“Đợi đến khi vợ là Thôi Mỹ Hồng phát hiện thì vội vội vàng vàng đuổi theo, nhưng chắc chắn là đuổi kịp , tàu hỏa chạy từ lâu còn .”
Phó Minh Tuyết cạn lời: “Bà già đó chẳng ghét cháu gái ? Sao dắt đứa bé chứ?”
Vương Hương bĩu môi: “Ai mà ! Đoán chừng là chẳng kìm nén ý đồ xa gì .”
Lúc , Phó mẫu mở miệng: “Chắc chắn là mang đứa cháu gái về quê để dễ bề khống chế hai vợ chồng nó đấy, nếu đứa cháu gái, bà khống chế con trai với con dâu?”
Vương Hương gật đầu lia lịa: “ đúng đúng, cháu cũng thấy thế. Bà đúng là quá thất đức. Con bé rơi tay bà thì kết cục .”
“Bây giờ tính ?” Phó Minh Tuyết chút tò mò hỏi: “Bọn họ về làng tìm về ?”
“Không nữa, nhưng Hách Vinh thì chịu , chị thấy vội vã về nhiệm vụ ngay. Thôi Mỹ Hồng bây giờ đến trường học, cũng chẳng là dạy là xin nghỉ.”
“Chị cô thi đỗ giáo viên đấy! Vừa mới thi đỗ mà đòi xin nghỉ, phỏng chừng công việc khó mà giữ .”
Trường học chính vì thiếu giáo viên nên mới tuyển .
Cô mà xin nghỉ thì chẳng tìm khác ? Dù cũng thể lỡ dở việc học của bọn trẻ .
Phó Minh Tuyết chút bất ngờ.
Đến trường giáo viên thì cũng mà.
Có điều, chuyện quả thật chút khó xử .
“Mẹ, con ăn sáng đây.” Đêm qua cô ngủ muộn, sáng nay dậy cũng muộn, bây giờ hơn bảy giờ .
Phó mẫu vội : “Con mau ăn .”
lúc Phó Minh Tuyết đang ăn sáng thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-234-loi-thinh-cau.html.]
Phó Minh Tuyết mở cửa, dù cô vẫn đang ở trong sân trò chuyện với Vương Hương, bà sẽ mở cửa.
Bên Phó mẫu mở cửa, đó liền thấy cô con dâu nhỏ nhà bên cạnh đến mức hai mắt sưng húp.
“Cháu... cháu chuyện gì thế?” Phó mẫu thấy cô vẻ đáng thương, thái độ tự nhiên cũng ôn hòa hơn nhiều.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Thím ơi, chuyện là thế , cháu về làng để tìm con gái cháu về, nhưng con trai cháu thì ai chăm sóc, cháu thể gửi con trai cháu ở chỗ thím mấy hôm ạ?”
Phó mẫu:?
“Chuyện . Bây giờ con rể đang thương viện, con gái , hai đứa nhỏ trong nhà đều nhờ cô Vương trông hộ một lát, mà chăm sóc nổi con của cháu .”
Lòng nảy sinh lúc nãy của bà thoắt cái thu hồi bộ.
Cũng nghĩ cái gì nữa, chuyện con rể bà thương viện là chuyện cả khu gia quyến đều .
Thôi Mỹ Hồng thể nào .
Sao đem con trai gửi sang nhà bà chứ?
Nếu nhớ lầm thì con trai của Thôi Mỹ Hồng là một đứa trẻ nghịch ngợm ngỗ nghịch đấy!
Vương Hương cũng lời của Thôi Mỹ Hồng cho ngơ ngác.
Đợi khi chị phản ứng liền vội vàng : “Tiểu Thôi ! Thím chắc giúp , Tần đoàn thương còn chẳng chăm nom kìa.”
Nước mắt của Thôi Mỹ Hồng lập tức tuôn rơi.
“Cháu là khó thím, thế , cháu gửi ở chỗ thím, chẳng chị Vương thời gian ? Hai hôm nay chẳng chị cũng giúp trông cặp song sinh ? Chị thể giúp em trông luôn con trai em ?”
Vương Hương:?
Sao kéo cả chị thế ?
“Chuyện ... chuyện , nhà chị còn hai đứa nữa cơ mà! Chị chỉ là tạm thời trông hộ cho thím thôi.”
Chị từng thấy qua con trai của Hách Vinh , tuổi còn nhỏ nhưng tính tình đứa trẻ ngang ngược bá đạo vô cùng.