Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 231: Phó Minh Tuyết Cảm Thấy Công Việc Vẫn Quan Trọng Hơn

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:28:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phó Minh Tuyết thoáng kinh ngạc.

 

Cô lập tức khéo léo : “Tạ chỉ đạo, cần phiền đồng chí Triệu qua đây chăm sóc , ...”

 

Nói tới đây, cô khựng .

 

thì cô đúng là thời gian thật.

 

Động cơ mà Tổ 6 bọn họ nghiên cứu đang ở giai đoạn then chốt.

 

Cô là tổ trưởng thì nhất định mặt, hiển nhiên thể ngày nào cũng chạy đến bệnh viện bên .

 

cô ở nhà trông nom hai đứa nhỏ.

 

Càng thể đến bệnh viện chăm sóc Tần Văn Hoắc .

 

thể thu hồi lời ?

 

May mà Tạ chỉ đạo thẳng: “Công việc của cô bận, thể chậm trễ , cứ để Triệu Lương ở đây là .”

 

Hiển nhiên Tần Văn Hoắc cũng công việc của vợ bận rộn, cũng dùng chất giọng khàn đặc, yếu ớt thốt lên từng chữ: “Vợ , để Triệu Lương ở .”

 

Phó Minh Tuyết nghĩ đến việc quả thật thể ở chăm sóc.

 

Hôm nay xin nghỉ một ngày là cực hạn .

 

Thế là cô thuận thế gật đầu: “Vâng, phiền đồng chí Triệu .”

 

Triệu Lương lập tức : “Không phiền, phiền, đây là việc sẵn lòng mà.”

 

Phó Minh Tuyết:?

 

“Mọi chuyện , tìm bác sĩ Tạ.”

 

Nói xong, cô liền bước ngoài.

 

Còn chu đáo khép cửa phòng bệnh .

 

Tạ chỉ đạo khỏi nhướng mày: “Tần Văn Hoắc, cô vợ của đúng là khá thú vị đấy.”

 

Mặc dù Tần Văn Hoắc đang yếu ớt nhưng vẫn tặng cho một ánh mắt cảnh cáo.

 

Tạ chỉ đạo:?

 

Cậu chứ.

 

Bên , Phó Minh Tuyết tìm văn phòng của bác sĩ Tạ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-231-pho-minh-tuyet-cam-thay-cong-viec-van-quan-trong-hon.html.]

Đứng ở cửa gõ gõ.

 

Bác sĩ Tạ ngẩng đầu lên thấy cô: “Vào .”

 

Phó Minh Tuyết kéo ghế xuống.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

“Bác sĩ Tạ, đến để cảm ơn cô! Ngoài , cũng hỏi thăm về vết thương của Tần Văn Hoắc. Cô thể cụ thể cho ?”

 

Bác sĩ Tạ liếc cô một cái, thản nhiên mở miệng: “Nằm viện bảy ngày là thể xuất viện, cần chiếm giường bệnh của bệnh viện. Ngoài , vết thương phẫu thuật hôm qua chỉ dùng vết mổ nhỏ nhất để lấy đầu đạn , cho nên hồi phục sẽ nhanh, còn chỉ là về nhà tịnh dưỡng một thời gian thôi.”

 

“Vậy về phương diện ăn uống thì ? Có kiêng kỵ gì ?”

 

“Tạm thời ăn đồ cay nóng, còn thì kiêng cữ gì. Còn vấn đề gì nữa ?” Bác sĩ Tạ Phó Minh Tuyết.

 

Phó Minh Tuyết lắc đầu dậy: “Không còn nữa, cảm ơn cô!”

 

Sau đó cô bước khỏi phòng khám.

 

Đến khi cô phòng bệnh thì Tạ chỉ đạo rời .

 

Có điều, tên Triệu Lương vẫn ở đó.

 

“Chị dâu.”

 

“Đồng chí Triệu, nếu ở đây thì đến cơ quan nhé, bên phiền .”

 

Không Phó Minh Tuyết đây.

 

Cô cảm thấy hai cùng túc trực trong phòng bệnh là lãng phí.

 

Triệu Lương lập tức gật đầu: “Chị dâu cứ , sẽ chăm sóc cho Tần đoàn.”

 

“Cảm ơn !” Phó Minh Tuyết về phía Tần Văn Hoắc: “Vậy cứ tịnh dưỡng cho nhé, em đến cơ quan đây, tối qua.”

 

Tần Văn Hoắc cô: “Được!”

 

Phó Minh Tuyết rời .

 

Lúc cô nhà máy, phó tổ trưởng vô cùng bất ngờ: “Tổ trưởng Phó, chẳng cô bảo hôm nay việc về ?”

 

“Việc xong xuôi thì về thôi.” Phó Minh Tuyết vẫn chuyện đàn ông nhà thương viện.

 

Chẳng gì cần thiết cả.

 

Phó tổ trưởng cũng hỏi thêm, nhắc đến một chuyện khác: “ , nãy Xưởng trưởng Cảnh ghé qua, đưa tới một tấm ảnh, cô xem thử .”

 

“Để xem.” Phó Minh Tuyết tò mò: “Tấm ảnh kiếm ở thế?”

 

 

Loading...