Hách mẫu bộ dạng thể chờ đợi thêm của cô, cơn giận trong lòng thật sự kìm nén nổi.
“Tao đ.á.n.h rụng mất một cái răng cũng đều tại mày cả, tiền trồng răng mày đưa ?”
Nét mặt Thôi Mỹ Hồng thoáng cứng đờ.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hách mẫu xòe tay : “Tao cũng chẳng đòi mày nhiều, mày đưa thêm cho tao mười đồng nữa, tao sẽ bao giờ nhắc chuyện nữa.”
Thôi Mỹ Hồng nghiến răng, cuối cùng vẫn đồng ý.
Cô rút thêm mười đồng đưa sang.
Hách mẫu lúc mới coi như lòng hả .
Bà cất kỹ tiền túi, đó hừ lạnh một tiếng: “Lũ chúng mày đúng là cái đồ ăn cháo đá bát, tao xem khi tao thì ai thèm trông hai đứa nhỏ cho chúng mày.”
Thôi Mỹ Hồng thì tính toán đấy từ lâu.
Con trai thể gửi nhà trẻ.
Còn về con gái, khu gia quyến rảnh rỗi ở nhà vẫn còn nhiều, nếu cô bỏ năm đồng một tháng thì khối tình nguyện giúp cô trông nom đứa bé.
Nếu thím nhà bên cạnh chịu giúp trông cùng luôn thì cô sẵn sàng trả hẳn tám đồng.
Trong lòng nhẩm tính một hồi, cô cảm thấy thể tìm lúc nào đó thích hợp sang hỏi thử xem .
Hách mẫu thấy cô im thin thít thì cứ ngỡ cô bắt đầu thấy hối hận .
Bà khẩy một tiếng: “Bây giờ mày tao thì cũng muộn , tao thà về quê còn hơn ở đây cái bản mặt xúi quẩy của mày.”
Y hệt cái điệu bộ của con đàn bà khắc chồng nhà bên cạnh, chẳng đứa nào cái giống gì.
Hừ, đặc biệt là nhà bên kìa.
Đàn ông còn đang thoi thóp trong bệnh viện cấp cứu, thế mà hai con nhà nó thừa dịp vắng nhà liền ở nhà ăn uống no say, sáng sớm tinh mơ g.i.ế.c gà hầm canh.
Cũng chẳng sợ nghẹn c.h.ế.t, hóc c.h.ế.t cho rảnh.
là cái thứ chẳng gì, đàn ông ai nấy đều mù mắt hết cả .
Phó Minh Tuyết chẳng hề mụ chồng ác độc nhà bên cạnh cuối cùng cũng sắp cuốn gói cút xéo.
Cô nhanh chóng ăn xong bữa sáng.
“Mẹ ơi, là cứ ở nhà , con đến cơ quan xin nghỉ phép một chuyến lát nữa đón nhé?”
Mẹ Phó vốn định cùng ngay, thấy thế liền xua tay : “Không cần đón rước gì , sang mượn xe đạp của nhà chị Vương bên cạnh tự . Con cứ phòng bệnh cho là .”
“Con cũng ở phòng bệnh nào , cứ ở nhà đợi con .”
“Đi về về tốn thời gian cái gì? Mẹ tự đạp xe , lúc nào về thì tự đạp về cũng tiện. Thôi, con mau , cần lo cho , lát nữa đến bệnh viện tự hỏi là .”
Bà mồm mà hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-225-den-benh-vien.html.]
Phó Minh Tuyết thấy bà kiên quyết như đành gật đầu đồng ý: “Dạ , con đây ạ.”
Tuy nhiên, Phó Minh Tuyết cũng ngay lập tức, cô bước chỗ hai đứa nhỏ, cúi xuống thơm lên đôi má phúng phính của chúng.
“Hai bảo bối, đây, ở nhà thật ngoan nhé. Nào, chào tạm biệt !”
“Mẹ...”
“Tạm biệt!”
Một đứa gọi , một đứa tạm biệt.
Phó Minh Tuyết bật : “...?”
Cái tính là hợp tác ghép đôi nhỉ?
Cũng đấy chứ.
Cô dắt xe đạp ngoài.
Mọi trong khu gia quyến tò mò bàn tán suốt một đêm, lúc thấy cô liền định bước tới hỏi thăm xem tình hình của Đoàn trưởng Tần rốt cuộc thế nào .
Đáng tiếc là Phó Minh Tuyết chẳng cho bọn họ cơ hội đó.
Chân cô đạp một cái, chiếc xe đạp lập tức phóng vụt một quãng xa.
Mọi ngơ ngác theo: “...?”
Chiếc xe đạp chạy nhanh thật đấy, trông oách quá chừng, bọn họ cũng thèm một chiếc như thế ghê.
Vẫn tiến gần cửa nhà họ Tần hỏi: “Thím nó ơi, Đoàn trưởng Tần thế nào ? Bị thương nặng lắm ?”
Mẹ Phó lúc tâm trạng khá , lòng t.ử tế đến hỏi han thì bà cũng hòa nhã đáp : “Không chuyện gì lớn , nhưng mà viện theo dõi. Thôi, chuyện với nữa nhé, cũng qua bên đó xem đây.”
lúc , Vương Hương từ nhà bên cạnh bước : “Thím ơi, hai đứa nhỏ cứ giao cho cháu trông giúp cho, thím cứ yên tâm đến bệnh viện, vội về ạ.”
“Cảm ơn cháu nhé, để bế hai đứa nhỏ sang bên nhà cháu.”
Mẹ Phó khiêng cả chiếc ghế chuyên dụng của bọn trẻ sang.
Vương Hương cũng nhanh nhẹn chạy đỡ phụ một tay.
Mẹ Phó đưa thêm một ít bánh quy nướng: “Cháu gái, hai đứa nhỏ phiền cháu để mắt chăm sóc giúp nhé, viện đây.”
“Vâng ạ, thím đạp xe chầm chậm thôi, nhớ chú ý an nhé thím.”
Vương Hương giúp dắt chiếc xe đạp tận cổng cho bà.
Mẹ Phó dĩ nhiên là xe đạp, bà leo lên xe đạp thẳng.
(Bản chương xong)