Hách mẫu dứt khoát từ chối: “Không , tao .”
Mười đồng bạc mà đuổi bà ?
Đừng mơ.
Hách Vinh cũng chẳng hề bất ngờ câu trả lời của bà .
Anh cảm xúc : “Đã như thì cứ ở đây , từ nay về mỗi tháng con chỉ đưa hai đồng thôi. Dù ăn uống cũng dùng chung của cả nhà, chẳng việc gì cần tiêu đến nhiều tiền như thế.”
Hách mẫu thấy câu thì tức nổ đom đóm mắt: “Hai đồng á? Không , tao đồng ý!”
“Vậy ầm lên thì cứ việc , nhất là ầm ĩ đến mức bộ đội đuổi việc con luôn . Như thế cả nhà chúng cùng dắt díu về làng ruộng. Đến lúc đó, con sẽ đòi bộ tiền những năm qua gia đình chú em tiêu xài của con. , còn cả căn nhà họ đang ở nữa, một khi con về thì trả nhà cho con, nhà chúng con tự ở.”
Hách mẫu tức đến mức thở , trong mắt bà tràn đầy vẻ bàng hoàng dám tin: “Mày... mày điên ? Nhà đó để cho nhà mày ở thì gia đình nó ở ?”
“Đó là chuyện của bọn họ. Tóm con chỉ thế thôi, loạn thì cứ việc, còn nếu loạn thì giữ nguyên hiện trạng. Ở thì mỗi tháng cho hai đồng, còn về làng thì mỗi tháng con gửi cho mười đồng. Sau mười đồng đó đưa cho ai tiêu con cũng chẳng thèm quản.”
Hách mẫu chằm chằm nét mặt kiên quyết của con trai: “Mày... đúng là đồ vong ân bội nghĩa! Muốn tao cũng , mỗi tháng mày gửi về cho tao mười lăm đồng, nếu thì tao hết.”
Hách Vinh đang định mở miệng đồng ý.
lúc , Thôi Mỹ Hồng bước , cô cất cao giọng : “Cho, mười lăm đồng chúng con cho.”
Thay vì để chồng cứ bám riết ở đây gây chuyện, chi bằng bỏ mười lăm đồng tống khứ bà về quê cho xong.
Dù bây giờ cô cũng tự kiếm tiền lương .
Hiện tại cô nhân viên chính thức, mỗi tháng hai mươi lăm đồng, đợi đến khi trở thành giáo viên chính thức thì mỗi tháng sẽ ba mươi đồng.
Cô tình nguyện bỏ mười lăm đồng để chồng suốt ngày chỉ kiếm chuyện biến cho khuất mắt.
Hơn nữa, nếu chồng cứ ở lì đây, cô sợ bà sẽ dạy hư con trai .
Thêm đó, cô còn canh cánh một nỗi lo khác, đó là tính trọng nam khinh nữ thâm căn cố đế của chồng. Cô sợ khi , bà ở nhà sẽ ngược đãi con gái cô.
“Thế ?” Hách Vinh chút đồng tình.
Dù mười lăm đồng cũng con nhỏ.
Chẳng lý do gì đưa nhiều như thế.
Thôi Mỹ Hồng lập tức : “Không , mười lăm đồng chúng con bằng lòng đưa. một điều kiện, từ nay về cấm vòi vĩnh thêm bất cứ đồng nào khác của chúng con nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-224-dong-y.html.]
Hách Vinh liếc vợ , thấy cô thật lòng bỏ ngần tiền.
Anh liền thầm thở dài trong lòng một tiếng.
Sau đó sang : “Mẹ, những lời vợ con rõ cả chứ? mười lăm đồng một tháng, nhưng chúng con sẽ đưa thêm bất kỳ khoản tiền nào khác nữa .”
Hách mẫu vô cùng hối hận vì đòi ít quá.
Chỉ thái độ đồng ý dứt khoát, sảng khoái của con đàn bà là bà ngay nó lúc nào cũng nung nấu ý định đuổi bà .
Thế nhưng, bây giờ lỡ lời cũng khó mà đổi giọng, bà thực sự sợ con trai sẽ chịu đưa tiền nữa.
Bà hừ lạnh một tiếng: “Mười lăm thì mười lăm, nhớ kỹ tháng nào cũng gửi tiền về đấy. Còn nữa, vé tàu hỏa về mày bỏ tiền túi mà mua.”
“Được.” Lần Hách Vinh phản đối.
Tiền một tấm vé tàu hỏa thì vẫn sẵn lòng bỏ .
“Để con xem hôm nay chuyến tàu nào , nếu thì mua vé cho về luôn.”
Hách mẫu ngớ : “...?”
Gấp gáp đến thế cơ ?
Tổ sư nó, quả nhiên là vợ thì quên luôn cả già.
Thế mà sốt sắng đuổi bà nhanh đến .
“Vậy thì đưa mười lăm đồng của tháng cho tao .”
Còn lúc , vui mừng nhất ai khác chính là Thôi Mỹ Hồng.
Cô ngờ chồng thực sự tiễn dễ dàng như .
“Con nhà lấy tiền cho ngay đây.”
Lúc xoay bước trong, từng bước chân của cô đều nhẹ bẫng và ngập tràn niềm vui.
Chẳng mấy chốc, Thôi Mỹ Hồng , đưa mười lăm đồng tiền mặt tận tay cho Hách mẫu.
(Bản chương xong)
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.