Sắc mặt Hách Vinh đen sì.
“Mẹ, Đoàn trưởng Tần nhà phẫu thuật thành công, đừng đoán mò đoán non ăn xằng bậy.”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Hành vi của , nếu để khác thấy thì chẳng sẽ đồn đại những lời khó đến mức nào.
Hách mẫu sốt ruột xua tay: “Được , tao , mày đồ ngốc.”
Ngay đó, bà sực nhớ một chuyện: “ , tối qua tao quên khuấy mất với mày chuyện . Con vợ mày chẳng hai công việc ? Con vợ mày mới nghiệp cấp hai, dạy dỗ cái nỗi gì? Chẳng là hỏng con em ?”
“Tao thấy công việc cứ để em dâu mày thì hơn, nó dầu gì cũng nghiệp cấp ba đàng hoàng. Mày bảo với vợ mày một tiếng, bảo nó nhường công việc giáo viên cho em dâu mày...”
“Chúng đều là một nhà cả, các con sống , gia đình em trai con cũng sống , thế mới là cả nhà cùng chứ!”
Thôi Mỹ Hồng định bước ngoài thì thấy đúng những lời của chồng.
Bước chân cô lập tức khựng , cô nổi giận mà chỉ yên tại chỗ , chờ xem đàn ông của sẽ trả lời thế nào.
Nếu thực sự theo lời ... Thôi Mỹ Hồng siết chặt hai nắm tay.
Nếu dám ép cô nhường công việc cho em dâu.
Vậy thì, cô sẽ ly hôn với .
Nhìn từ tấm gương của Phó Minh Tuyết nhà bên cạnh, cô hiểu một điều: Phụ nữ nhất định công việc của riêng .
Và cô tuyệt đối rơi cảnh đến năm đồng bạc cũng móc nổi để chữa bệnh cho con thêm một nào nữa.
Bên , Hách Vinh khi thấy những lời thì vẻ mặt đầy vẻ dám tin.
“Mẹ, đang hươu vượn cái gì thế? Mẹ thiên vị, yêu thương gia đình chú em thì cũng thể vơ vét hết điều dâng cho họ như thế chứ?”
Hách mẫu liền tỏ vẻ bất mãn: “Mày là cả, chiếu cố em trai mày một chút thì gì nên? Mày bộ đội ở đây bao nhiêu năm trời, em trai mày ở quê luôn chăm sóc tao với bố mày đấy thôi. Nếu em trai mày tròn đạo hiếu thì mày thể an tâm ở đây lính ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-223-tien-me-ve.html.]
Hách Vinh nghẹn lời: “...?”
“Tháng nào con cũng gửi về cho ba mươi đồng, tiền đó tiêu cho vợ con với hai đứa nhỏ của con nổi năm đồng bạc, còn bao nhiêu chẳng đều đưa hết cho gia đình chú em tiêu xài ?”
“Con bỏ tiền nuôi cả nhà, bảo là hiếu?”
Hách Vinh đến đây thì viền mắt đỏ hoe.
Anh cũng ngờ hà khắc, ngược đãi vợ và hai đứa con của đến mức độ .
Trước , nghĩ vợ một một ở quê nuôi hai con dễ dàng, mong bố và gia đình chú em thể đỡ đần cô một tay.
Cho nên mới đều đặn gửi về ba mươi đồng.
Lần nào trong thư cũng rõ mười lăm đồng là biếu bố , mười lăm đồng còn là đưa cho vợ.
Kết quả là bộ tiền đó đều giữ rịt lấy.
Hách mẫu chột , nhưng ngay đó bà tỏ hùng hồn, lý lẽ ngập tràn: “Vợ mày với hai đứa nhỏ ăn uống tốn tiền chắc? Sao bảo bớt xén của chúng nó? Nếu thật sự để con nó đói khát thiếu thốn thì chúng nó trắng trẻo, mập mạp thế ?”
“Thôi , chuyện tạm thời nữa, tao chỉ hỏi mày, chuyện công việc tính thế nào?”
Hách Vinh dứt khoát sa sầm mặt từ chối: “Mẹ, đừng nhắc tới chuyện nữa, điều đó là thể nào . Công việc là do vợ con tự thi tuyển, cô thi đỗ kỳ thi của trường học chứng tỏ cô năng lực và bản lĩnh, nhà trường công nhận.”
“Nếu thật sự nỡ rời xa gia đình chú em thì ngày mai về quê !”
“Mày... cái đồ bất hiếu , mày dám đuổi mày ...”
Hách Vinh bà chuẩn giở cái trò lóc ăn vạ quen thuộc liền cảm thấy đau đầu khôn xiết.
Anh hít sâu một , đó : “Chỉ cần chịu về, mỗi tháng con sẽ gửi về cho mười đồng.”
(Bản chương xong)