Đại viện nhà họ Tần.
Khi chuông điện thoại vang lên, Lam Thanh Mạn là máy.
“A lô, ai đấy? Cô hỏi là ai ? là Lam Thanh Mạn—”
Lúc , Tần bước tới giật lấy ống trong tay cô .
Lam Thanh Mạn chút bực bội, nhưng thấy sắc mặt của chồng, cô đành nuốt cơn giận trong.
Thế nhưng, cô cũng rời .
Cô xem gọi điện tới là ai, rốt cuộc là chuyện gì.
Mẹ Tần chẳng thèm để ý đến cô , cất giọng ôn tồn hỏi: “Xin chào, xin hỏi tìm ai ?”
Sau khi đối phương bà là của Tần Văn Hoắc, liền trực tiếp thông báo tình hình.
Mẹ Tần suýt chút nữa cầm nổi ống .
“—Cái gì, Văn Hoắc thương ư? Vết thương thế nào ? Nặng lắm ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
“Đang cấp cứu ở bệnh viện ?”
Cả Tần lảo đảo một cái.
Mà Lam Thanh Mạn ở bên cạnh đang vểnh tai lên ngóng, thấy thế—cô kinh ngạc vô cùng.
Không ngờ là chú em Tần Văn Hoắc trọng thương.
Trời đất ơi, Tần Văn Hoắc sắp c.h.ế.t ?
Đôi mắt cô chợt sáng lên một cách kỳ lạ.
Tim cũng đập thình thịch liên hồi.
Đảo mắt một cái, đúng lúc thấy chồng như sắp ngất , cô vội vàng vươn tay đỡ.
“Mẹ, gượng lấy—” C.h.ế.t là nhất.
Nhân lúc mà c.h.ế.t, thì cả cái nhà họ Tần chẳng đều là của con trai cô hết ?
Nghĩ tới thôi thấy vô cùng kích động.
Thế nhưng, bây giờ cô thể để lộ ngoài .
Mấy đang ở bàn ăn cũng thấy cuộc điện thoại bên .
Bọn họ kinh hãi, tất cả đều bước gần.
Bố Tần trực tiếp cầm lấy ống từ tay Tần, khi chuyện với đối phương xong liền cúp máy.
“Thế nào ? Văn Hoắc thương nặng ?” Bà cụ Tần sốt sắng hỏi.
Gương mặt đầy nếp nhăn của bà ngập tràn vẻ lo lắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-216-bi-danh.html.]
Bố Tần thấy sự lo lắng của hai cụ, chỉ sợ họ kích động.
Đang định bảo chỉ là vết thương nhỏ.
Lam Thanh Mạn nhanh nhảu một bước: “Bà nội, trong điện thoại bảo Văn Hoắc trọng thương, đang cấp cứu trong phòng mổ—”
Bà cụ Tần suýt chút nữa ngất lịm .
May mà Tần Văn Trạch gần đó đỡ lấy bà.
“Bà nội, bà đừng lo—Văn Hoắc nhất định sẽ .”
Lúc câu , quên trừng mắt dữ dội về phía Lam Thanh Mạn—Cô não thế hả?
Không hai cụ tuổi tác cao, chịu nổi sự kích động ?
Lam Thanh Mạn đàn ông của trừng mắt, trong lòng phục: “Anh lườm gì? bừa , là ở đầu dây bên báo tin, Văn Hoắc thương nặng đang cấp cứu—”
Tần Văn Trạch vô cùng tức giận: “Câm mồm!”
Lam Thanh Mạn vẫn điểm dừng, liền dứt khoát ngậm miệng .
Dù lời cần cũng hết , chỉ là tiếc thật đấy— hai cụ ngất một nhỉ?
Hừ, rõ ràng bọn họ đối với đứa cháu trai cũng chẳng yêu thương đến thế.
Mẹ Tần và bố Tần chẳng thời gian để ý đến cô .
Hai họ trấn an hai cụ: “ là thương một chút, nhưng chắc là nặng , con hỏi , nguy hiểm đến tính mạng.”
“Bố, , chẳng bảo là đang cấp cứu ? Sao nguy hiểm đến tính mạng chứ, con thấy chúng nhanh chóng qua đó một chuyến, nếu mà đến muộn—”
Lời phía còn kịp dứt, mặt cô Tần tát cho một cái.
Tiếng “chát” vang lên vô cùng giòn giã.
Tất cả trong nhà họ Tần đều cái tát của Tần cho kinh sững.
Phải rằng ở nhà họ Tần, bọn họ từng thấy bà tay đ.á.n.h bao giờ.
Trong đầu mấy nhà họ Tần đồng thời lóe lên một suy nghĩ—Đây là tức giận đến tột cùng ?
Dù thì ở nhà họ Tần cũng chuyện chồng đ.á.n.h con dâu như thế .
Vẻ mặt của Lam Thanh Mạn là khó tin nhất.
Cô ôm lấy một bên mặt đánh, khiếp đảm thôi—Cô mà đ.á.n.h ư?
Còn đợi cô hồn để nổi cơn tam bành.
Giọng chất vấn đùng đùng lửa giận của Tần vang lên ngay lúc : “Có cô chỉ mong con trai c.h.ế.t ?”
(Hết chương)