Phó Minh Tuyết thấy tiếng gầm thét từ nhà hàng xóm.
Bất giác cạn lời.
Đây là diễn vở kịch gì nữa?
lúc , tiếng gõ cửa bên ngoài vang lên đặc biệt lớn.
“Ai đấy - để mở cửa.” Từ T.ử Phượng dậy mở cửa.
Khi mở cửa , đập mắt là một lính với khuôn mặt đầy vẻ lo lắng.
Chưa đợi bà mở miệng hỏi chuyện gì, thấy đối phương vội vã hỏi: “Xin hỏi vợ Tần đoàn trưởng nhà ?”
Từ T.ử Phượng là tìm con gái , lập tức gật đầu, “Có, nhà.”
Quay đầu , liền gọi vọng trong, “Minh Tuyết, mau đây, tìm con .”
Sau đó với lính: “Đồng chí nhỏ, trong chuyện.”
Phó Minh Tuyết đang ăn cơm tìm, lập tức dậy sân.
Khi thấy lính vẻ mặt đầy lo âu và mồ hôi nhễ nhại.
Trong lòng cô bỗng dấy lên một dự cảm chẳng lành.
“Chị dâu, xin chị lập tức đến bệnh viện cùng , Tần đoàn trưởng đang cấp cứu.”
Anh lính dứt lời, huyết sắc mặt Phó Minh Tuyết lập tức rút sạch.
Từ T.ử Phượng cũng khiếp sợ thôi, mặt bà tràn đầy vẻ lo lắng, “Văn Hoắc thương ? Có nghiêm trọng lắm ?”
“Hiện tại đang cấp cứu. Xin chị dâu lập tức đến bệnh viện cùng .”
Anh lính gì thêm.
Phó Minh Tuyết lúc trấn tĩnh tinh thần.
Cô nhanh chóng gật đầu, “Đi.”
Từ T.ử Phượng theo.
Phó Minh Tuyết cản bà , “Mẹ, ở nhà trông bọn trẻ, con đến bệnh viện là .”
Cô nhanh chóng bước khỏi sân.
Trước cửa đang đỗ một chiếc xe.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Phó Minh Tuyết hỏa tốc lên xe.
Anh lính thấy cô vững vàng, liền ghế lái, đó nhanh chóng lái xe rời .
Từ T.ử Phượng chiếc xe chạy xa, trong lòng bà lo lắng thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-215-khong-xong-roi.html.]
Ông trời ngàn vạn phù hộ - phù hộ cho con rể bà tai qua nạn khỏi, thể bình an vô sự.
Nếu thật sự xảy chuyện, bà cũng nữa.
“Thím, chuyện gì ? Tần đoàn trưởng xảy chuyện gì ?” Hàng xóm Vương Hương ở gần, động tĩnh bên nãy nhỏ, cô cũng thấy đôi chút.
Từ T.ử Phượng lắc đầu, “Không gì, chỉ là thương chút thôi, con gái đến bệnh viện .”
“A, thương?” Vương Hương lập tức cảm thấy giọng điệu của đúng, lập tức thêm: “Thím, thím đừng lo lắng, bọn họ nhiệm vụ thương chút đỉnh là khó tránh khỏi, chắc chắn sẽ .”
“Ừ.” Từ T.ử Phượng tâm trạng tán gẫu chuyện , “Hai đứa trẻ đang ăn cơm, trông chừng đây.”
Nói xong liền sân.
Cánh cửa lớn đóng , ngăn cách những ánh mắt dò xét vì động tĩnh nãy mà ló .
Chẳng bao lâu , tin tức Tần Văn Hoắc thương nặng lan truyền khắp khu gia quyến.
Lời đồn lan , thậm chí còn đồn thành Tần Văn Hoắc sắp c.h.ế.t-
Hách mẫu đương nhiên cũng thấy những lời .
Trong lòng lập tức vui sướng thôi.
Bà còn lẻm mép với một bà lão quan hệ khá với , “Cái tên Tần đoàn trưởng thương, chắc chắn là do hai con nhà đó khắc, xem, con già khắc c.h.ế.t chồng , đứa con gái chẳng cũng khắc chồng ?”
“Đừng tin, lấy vợ là lấy những phúc khí, nếu mà lấy vô phúc, thì đó chính là chuyện phá tài mất mạng.”
“Nếu , nhà khác c.h.ế.t , mà cứ là nhà nó?”
Bà lão lời của bà dọa cho giật nảy , vội vàng ngó xung quanh - thấy ai, lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Bà lập tức khuyên Hách mẫu, “Bà đừng bậy bạ chuyện nữa, ở khu gia quyến nhà là , hơn nữa, Tần đoàn trưởng c.h.ế.t, chỉ là thương thôi.”
“Bà mà để thấy, thì to chuyện đấy.”
Hách mẫu ngượng ngùng: “ chẳng chỉ với bà thôi ? Đâu với khác - huống hồ, hai con nhà đó chính là chổi, sai.”
“Được , đừng chuyện nữa, bà mau về !” Bà lão chút qua với bà nữa.
Sao cái miệng thối cái gì cũng dám thế?
Hôm nay tổng cộng cập nhật năm chương, một chương là bù cho mấy hôm .
xem hậu đài , vé đề cử hôm nay vượt quá 400. Ngày mai sẽ tăng thêm một chương.
Vé tháng vẫn đếm, nếu vượt quá 30, ngày mai tăng thêm một chương nữa.
Hẹn gặp ngày mai!
(Hết chương )