Từ T.ử Phượng vốn định - nhờ mua nhiều gạo và thịt thế.
nghĩ tới con gái kiếm nhiều tiền, ăn ngon một chút cũng là điều hiển nhiên.
“Được, tối nay sẽ thịt kho tàu cho con. , đồng nghiệp của con thật đấy, dăm ba bữa mua hộ con nhiều đồ thế , hôm nào cảm ơn đàng hoàng đấy.”
“Con .” Dù cũng là bạn bè từ trời rơi xuống.
Từ T.ử Phượng xuýt xoa đống tiền lương và tem phiếu đó xong, liền đưa trả hết.
“Chỗ tiền và tem con cất . Trong tay vẫn còn-”
Phó Minh Tuyết rút tám tờ đại đoàn kết, “Mẹ, chỗ cầm lấy, ba mươi đồng là tiền lương của . Không thể vì là con, là vợ của Tần Văn Hoắc, mà bắt trông trẻ, việc nhà miễn phí . Mẹ cũng lương chứ.”
“Năm mươi đồng còn là sinh hoạt phí, cả nhà ăn ngon một chút.”
Từ T.ử Phượng khiếp sợ.
Bà trừng mắt, “Nói hươu vượn cái gì đấy, thể lấy tiền lương con đưa ? Mẹ chăm hai đứa trẻ , đó đều là chuyện cam tâm tình nguyện, vui vẻ mà .”
Bà còn từng vợ trông cháu cho con gái mà còn đòi tiền - thế thì bà thành loại gì ?
Phó Minh Tuyết thấy khuyên thế nào bà cũng nhận, liền đổi cách .
“Mẹ, cứ cầm lấy , coi như giữ tiền hộ con. Chẳng con luôn tiêu tiền phung phí ? Vậy cứ cầm lấy.”
Từ T.ử Phượng nghĩ ngợi - cầm lấy cũng .
Thế là bà nhận lấy khoản tiền .
“Ba mươi đồng là , năm mươi đồng sinh hoạt phí gì đó, con tự giữ lấy. Mẹ lớn tuổi , tiện giữ.”
Nhà ai mà sinh hoạt phí cần đến năm mươi đồng? Đây là ăn thịt rồng ?
là nghịch thiên.
Cứ như cả nhà họ - ăn uống ngon, hai mươi đồng cũng dư dả từ lâu .
Giống như con gái còn dăm ba bữa tự mua gạo, bột mì, thịt thà rau củ về - bà nhiều nhất cũng chỉ tiêu hết mười mấy đồng, lúc còn căn bản tiêu đến.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Đương nhiên, hai đứa trẻ ở đây, bà vẫn mỗi ngày đồ ăn ngon.
Phó Minh Tuyết thấy đành cất tiền còn .
“Vậy , mỗi tháng con đưa ba mươi đồng, cần tiếc tiền . Dù , con gái lương cao, nhà cần keo kiệt.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-213-ha-gian.html.]
Từ T.ử Phượng lườm cô một cái, “Nhà thế mà còn keo kiệt? Sắp đuổi kịp ngày nào cũng ăn thịt - nhà ai kiểu ăn uống như nhà chứ?”
“Được , với con nữa, nấu cơm đây.”
Bà về phòng cất tiền .
Sau đó thấy miếng thịt - cái con ranh , mua nhiều thịt thế?
Chỗ đến mười cân nhỉ?
Từ T.ử Phượng chút hối hận vì nãy cầm luôn năm mươi đồng .
Cứ theo cái kiểu tiêu pha của cô, bao nhiêu tiền cũng trụ nổi.
Thái nửa cân thịt kho tàu cho bữa tối, phần còn thì chuẩn ướp thịt xông khói-
Khu gia quyến bên ở quá xa , đặc biệt là hai nhà sát vách, mùi thơm của thịt kho tàu quá nồng nàn .
Hách mẫu ngửi thấy mùi thơm đó, mặt bà lập tức đen sì, suýt nữa thì ném đũa.
“Đồ trời đánh, ngày nào cũng ăn thịt, nghẹn c.h.ế.t chúng nó ? Tao thấy, chút tiền của chồng nó, hai con nhà phá sạch .”
Thôi Mỹ Hồng thấy lời , nhịn buông một câu: “Người đồng chí Phó cũng , cô tiền lương.”
Nghe còn cao.
Đâu ăn bám bộ đàn ông.
Hách mẫu thấy lời , liền vui, “Bốp” một tiếng đập đũa xuống bàn.
“Sao hả, mày mày cũng kiếm tiền lương đúng ? Tao cho mày , cái chút tiền lương quét rác của mày thì gì? Chẳng vẫn dựa con trai tao nuôi .”
Điều khiến bà tức giận nhất chính là - kể từ mặt con ranh con bỏng, kết quả con tiện nhân dám mách lẻo khi con trai bà trở về.
Sau đó, tiền trợ cấp của con trai và tiền lương của con tiện nhân đều đưa cho bà nữa.
Không đúng, cũng .
Con trai bà để cho bà năm đồng.
Hừ, năm đồng thì gì? Còn đủ để bà cất gửi cho thằng con út ở quê.
(Hết chương )