Khóe miệng Phó mẫu khẽ giật giật.
Chị đúng là dám nghĩ thật.
“Chuyện thì thật sự xin , xe của con gái là do nhà máy cho đấy.”
“Hơn nữa, đây căn bản là vấn đề tiền bạc. Chị cũng đấy, đồ từ Nhà máy Động cơ thể tùy tiện cho ngoài , thế là vi phạm quy định của nhà máy.”
“Ơ, thế ạ? Vậy chúng cháu mua của nhà máy ? Bao nhiêu tiền cũng hết.”
Phó mẫu:...?
Cái gì mà bao nhiêu tiền cũng ?
Đến chỗ bà vẻ đại gia đấy ?
“Nhà máy thỏa thuận bảo mật, tùy tiện cho ngoài. Nếu chị thực sự thì cứ đợi — lẽ một ngày nào đó, đợi Nhà máy Động cơ đưa thứ bán ở Hợp tác xã mua bán thì hẵng đến mua. Bây giờ thật sự , chị thế là ép quá đáng, con gái sẽ mất việc đấy!”
Liễu tẩu tử:...?
Chị mới tin.
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nếu thực sự nghiêm ngặt như thì lắp cho Phó Minh Tuyết ?
Hơn nữa, giúp thì thôi, còn mấy lời như ép quá đáng.
Đè nén sự bất mãn trong lòng xuống, chị vẫn từ bỏ ý định: “Thật sự ạ? Hay là để cháu cùng Minh Tuyết đến nhà máy của cô hỏi xem ?”
Sắc mặt Phó mẫu tối : “Cái thật sự , chỗ con gái cấm dắt nhà trong xưởng, nếu thì một như còn chẳng , ngoài như chị càng thể.”
“Chị Liễu , cái thứ xe đạp , chị cứ tự đạp thì hơn, dù ngày nào cũng đạp một chút coi như rèn luyện sức khỏe .”
Đừng suốt ngày dòm ngó khác— thấy cái gì là cũng cái nấy.
Thế lên trời thì chị cũng lên trời ?
Nét mặt Liễu tẩu t.ử chút giữ nổi nữa.
Chị cảm thấy bà của Phó Minh Tuyết chuyện quá khó .
“— Xin nhé, thì thôi ! Thế cháu cũng phiền thím trông cháu nữa.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-208-khong-biet-xau-ho.html.]
Lúc , khuôn mặt chị đen như than.
Phó mẫu chẳng thèm quan tâm sắc mặt chị .
Muốn chiếm hời của nhà bà— còn lâu nhé.
Bà tới đóng chặt cổng lớn .
Bên , Liễu tẩu t.ử mặt mày u ám trở về nhà.
Trong bụng chị nghẹn một cục tức.
“Sao thế? Vừa nãy con chẳng sang nhà Đoàn trưởng Tần ? Sao sắc mặt khó coi thế ?” Người hỏi là chồng chị .
“Chẳng con nghĩ chiếc xe đạp của Phó Minh Tuyết nhanh , con cũng một cái, nên lòng sang hỏi, bảo cô công cho , con trả tiền đàng hoàng cơ mà. Kết quả là của con Phó Minh Tuyết một thôi một hồi lời khó để mỉa mai con.”
“Cái bà đó đanh đá lắm, con ? Bà đ.á.n.h của Hách Vinh sát vách gãy cả một cái răng, con quên ?”
“Con còn dám bảo con gái bà xe đạp cho con, đuổi con ngoài là may lắm đấy.”
Liễu tẩu t.ử chồng thế, biểu cảm mặt cứng đờ một chút.
“— Thế bà cũng thể vô lý như chứ? Con sang tìm chuyện . Thôi, cho thì thôi, đúng là ki bo kẹt xỉ.”
“Con thấy Tần Văn Hoắc đúng là mù mắt mới cưới con gái bà , hai con nhà chẳng ai là dạng cả.”
Điều kiện của Tần Văn Hoắc như , kết quả chỉ vì hai đứa nhỏ mà đôi con ghê gớm đó quấn lấy— đúng là xui xẻo tám đời .
—
Phó Minh Tuyết hề phụ nữ còn tìm đến tận nhà gặp .
Cô tới nhà máy, dựng xe đạp xong thì tới văn phòng của Xưởng trưởng Cảnh .
Cửa văn phòng lúc đang mở, cô gõ nhẹ hai tiếng theo lệ.
“Vào .” Xưởng trưởng Cảnh ngẩng đầu thấy bước là Phó Minh Tuyết, lập tức : “Tiểu Phó, sáng sớm cô qua đây, chẳng lẽ là vẽ xong bản vẽ ?”
(Hết chương )