“Là nhà bên cạnh ạ. Chị xổm ở ngoài .”
Phó mẫu con gái thì trợn tròn hai mắt.
“Đầu óc chị vấn đề ?”
Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.
Nửa đêm nửa hôm tối om om, xổm ngoài đó cái gì?
Dọa con gái bà sợ chắc?
Khóe miệng Phó Minh Tuyết khẽ giật giật.
Quả nhiên, đây đúng là lời cô sẽ .
“Chị sang xin con thôi ạ. Mẹ, con bảo ngủ sớm ? Sao còn dậy thế ?”
“Mẹ ngủ tự , đúng , con ăn gì ?”
Phó mẫu cũng chẳng nhắc tới nhà bên cạnh.
Mẹ chồng nàng dâu nhà đó đúng là khiến cạn lời.
Phó Minh Tuyết lắc đầu: “Mẹ, con ăn , tối nay cho một quả táo, con ăn , bụng vẫn còn no lắm.”
Thực là Xưởng trưởng Cảnh cho.
Tối nay ông đến tìm cô một chuyến.
Bảo là họp xong , cảm thấy bộ thiết trợ lực mini của cô .
Hơn nữa, ông cũng bàn qua với bên Nhà máy Xe đạp, bên đó cũng vô cùng hứng thú.
Bảo cô xem thể một cái mẫu thử .
Tiện thể mang cho cô một quả táo.
“Cho con quả táo ? Người đó tính ghê.” Đến quả táo mà cũng nỡ cho.
Phó Minh Tuyết chỉ .
Người là vì cần dùng đến năng lực của cô.
Bằng , ai thèm đoái hoài?
“Được , thế con ngủ sớm .” Phó mẫu về phòng của .
Phó Minh Tuyết tắm rửa xong liền trở về phòng vẽ bản vẽ, cô kết hợp kiểu dáng xe đạp điện đời —
Sau đó cải tiến bộ phận trợ lực.
Cố gắng để nguyên vật liệu của bộ trợ lực tiết kiệm nhẹ nhàng hơn.
Ngoài còn chống trộm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-206-cam-on.html.]
Không thể để dễ dàng tháo trộm mất .
Hôm , lúc cô thức dậy thì thấy tiếng chuyện ngoài sân.
Đến khi bước ngoài, cô mới nhận là chị Vương nhà bên.
Chị Vương cũng thấy cô, rạng rỡ chào hỏi: “Minh Tuyết, em dậy .”
“Chị Vương, con trai chị thế nào ?”
Cô nhớ hôm qua cô còn bảo tình hình lắm.
Thế nhưng vẻ mặt hôm nay của chị Vương, đoán chừng tình trạng đứa bé chuyển biến .
“Khỏi , sắp khỏi hẳn . Hôm qua bên khoa nội chuyên gia nào tới , tiêm cho vài mũi là con trai chị đỡ hơn nhiều . Cơn sốt cao cũng hạ, viêm phổi cũng đang thuyên giảm, chuyên gia đó bảo tiêm thêm hai ba ngày nữa là coi như thể xuất viện .”
Phó Minh Tuyết lập tức : “Vậy thì quá !”
“Ừ, cũng nhờ vị chuyên gia đó đấy, thì chị lo đến c.h.ế.t mất.”
Tinh thần của chị Vương khác hẳn khi.
Phải là hai hôm mặt mày chị lúc nào cũng ủ rũ rầu rĩ.
Lúc , Phó mẫu mở lời: “Chị Vương cho nhà mấy lọ dưa muối chua.”
Chị Vương vội : “Toàn là chồng chị mang từ quê lên đấy. Đem sang cho hai bác cháu nếm thử chút hương vị quê nhà, chồng chị muối món dưa chua khéo tay lắm, nếu hai thích ăn thì chị bảo bà nhiều thêm một chút.”
Phó Minh Tuyết thấy thì là nhận, bèn cảm ơn: “Chị Vương, cảm ơn chị nhé!”
“Cảm ơn cái gì chứ, là bọn chị cảm ơn hai mới đúng. Thôi, chị mất thời gian của em nữa. Hôm nào rảnh chuyện tiếp.”
Chị Vương xong liền rời .
Phó mẫu Phó Minh Tuyết: “Mang sang sáu lọ, cứ nhất quyết dúi cho, đành nhận. Trông vẻ ngon đấy, lấy cho con một ít, con ăn kèm với hoành thánh nếm thử xem.”
“— Vâng. Lát nữa con lấy ít đồ, lúc đó đưa cho chị , , đưa cho con trai chị nhé.”
Phó mẫu vốn cũng tính toán .
Con cái viện, là hàng xóm sát vách, chủ yếu là ăn ở với cũng .
Không giống như cái nhà bên .
Cho nên bà định bụng sẽ mang ít đồ sang biếu.
Phó Minh Tuyết rửa mặt súc miệng.
Ăn sáng xong, cô phòng lấy một hộp sữa mạch nha.
“Mẹ, đưa cái ạ!”
(Hết chương )