Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 205: Làm Mẹ Thì Phải Tự Mình Đứng Vững

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:28:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ, thể như thế hả? Mặt mũi của con bé tính bây giờ?” Thôi Mỹ Hồng thật sự bật nức nở.

 

, đứa trẻ nép trong lòng cũng dọa sợ đến mức òa theo.

 

“Mẹ ơi, ơi...”

 

“Hai cái thứ trời đ.á.n.h thánh đ.â.m , tang cái gì hả? Tao còn c.h.ế.t ! Mau cút nấu cơm ngay cho tao. Còn nữa, chiều nay mày bắt buộc , nếu thì tao sẽ đem con nhãi c.h.ế.t tiệt tống khứ về quê quán đấy.”

 

Bị Hách mẫu buông lời đe dọa như , Thôi Mỹ Hồng càng t.h.ả.m thiết hơn.

 

...

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Nhà bên cạnh kẻ lớn , nhỏ gào.

 

Tiếng lóc om sòm khiến Phó mẫu mà phiền lòng chịu nổi.

 

Cái cô vợ trẻ cũng thật là, chịu nhiều uất ức đến mức đó , lao một trận sống mái với cái mụ già c.h.ế.t tiệt chứ?

 

“Bà ngoại, ăn...”

 

Phó mẫu chiếc bánh nhỏ xíu chìa từ bàn tay mũm mĩm, bà bất ngờ mừng rỡ khôn xiết.

 

“Ôi chao ôi, bảo bối của bà, con ngoan ngoãn thế cơ chứ!”

 

“Bà ngoại, ăn...” Đứa nhỏ kiên trì đút cho bà ăn bằng .

 

Ngặt nỗi cánh tay ngắn quá, với mãi chẳng tới miệng bà ngoại.

 

Phó mẫu cảm động đến mức rơm rớm nước mắt.

 

“Bà ăn , bảo bối của bà mau ăn . Bà thích ăn món , để cho bảo bối ăn nhé...”

 

Cô bé Tần Khả Khả nghiêng nghiêng cái đầu nhỏ.

 

Bộ não với dung lượng còn bé nhỏ của cô bé ngập tràn nỗi thắc mắc: Trên đời thích ăn món bánh ngon lành thế ?

 

Phó mẫu thấy dáng vẻ chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh của cô nhóc, trái tim già nua như tan chảy thành nước.

 

Đứa trẻ đáng yêu quá đỗi, hệt như con gái bà hồi còn nhỏ .

 

À đúng, con gái bà hồi nhỏ còn đáng yêu hơn một chút xíu.

 

thì con gái bà sinh mang nét tuyệt trần.

 

Đứa trẻ nhà lúc mới lọt lòng đứa nào đứa nấy đều nhăn nheo như khỉ con.

 

con gái bà thì khác hẳn, sinh làn da trắng nõn như tuyết, xinh đến mức chẳng giống phàm trần, tựa như em bé trong tranh Tết dán tường .

 

Thời điểm đó, bà cưng chiều nâng niu như ngọc như vàng, chỉ nơm nớp lo sợ kẻ bắt trộm mất con .

 

Tuy nhiên, cặp sinh đôi cũng lớn lên vô cùng kháu khỉnh, nét nào nét nấy đều tuấn tú, xinh xắn.

 

Xem chừng tướng mạo của bố ruột bọn nhỏ chắc chắn cũng chẳng tầm thường chút nào.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-205-lam-me-thi-phai-tu-minh-dung-vung.html.]

 

Buổi tối, chín giờ Phó Minh Tuyết mới tan về đến nhà.

 

Lúc mở cổng, cô bất ngờ một bóng đen cho giật nảy .

 

“Ai đấy?”

 

Đèn pha xe đạp cũng quét thẳng về hướng đó.

 

Thôi Mỹ Hồng từ góc tường đang xổm lúng túng dậy, nét mặt đầy vẻ hoảng loạn: “Xin, xin đồng chí...”

 

Phó Minh Tuyết:?

 

“Sao chị ở đây?”

 

Nếu bản cô gan thì lẽ linh hồn lúc dọa bay mất nửa phần .

 

đến để xin , hôm nay chồng sang gây phiền phức cho , thật sự vô cùng xin !”

 

Thôi Mỹ Hồng đỏ hoe hai mắt xong câu , liền hướng về phía Phó Minh Tuyết cúi gập thật sâu.

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Nửa đêm nửa hôm xổm ở góc tường ... rốt cuộc là đến để cảm ơn là cố tình dọa c.h.ế.t khiếp thế hả?

 

“Không cần chị xin , hôm nay bà xin chúng . Ngoài , tiền cho chị mượn thì chúng cũng đòi từ tay bà .”

 

thật , chuyện thành nông nỗi . Đã phiền quá .”

 

Phó Minh Tuyết sâu mắt cô một cái: “Được , chị mau về !”

 

Cứ thế trông rợn cả .

 

Định bụng dắt xe đạp sân, cô vẫn kìm đầu Thôi Mỹ Hồng: “Nếu như bản chị tự vững lên thì chịu khổ chính là con cái của chị đấy.”

 

Lòng của cô cũng chỉ dừng ở đây mà thôi.

 

Lần cô đẩy cổng, dắt xe đạp thẳng trong sân dứt khoát đóng chặt cửa lớn .

 

Còn bên ngoài là Thôi Mỹ Hồng suy nghĩ thì đó chẳng còn là việc của cô nữa.

 

Vốn dĩ sự đời là , bản tự vững thì lấy tư cách gì để bảo vệ con cái ?

 

Đứa nhỏ còn non nớt như thế, nghĩa vụ che chở bảo bọc, bằng thì còn gì nữa?

 

Thật xứng đáng!

 

Phó mẫu khoác thêm chiếc áo bước ngoài: “Vừa con chuyện với ai ở ngoài cổng thế?”

 

Thực tối nào bà cũng đợi thấy tiếng con gái về đến nhà mới an tâm ngủ.

 

Nếu thì bà thật sự chẳng tài nào chợp mắt nổi.

 

 

Loading...