Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 203: Trao Thưởng

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:28:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bởi vì chiếc xe đạp là của Phó Minh Tuyết, cô đồng ý thì Xưởng trưởng Cảnh quả thật cũng chẳng cách nào.

 

Ông đành trơ mắt Phó Minh Tuyết cưỡi xe lượn mấy vòng quanh sân.

 

“Xong . Thế nào ạ?” Phó Minh Tuyết bóp phanh dừng .

 

“Tốt lắm, quả thực . , nhắc tới bản vẽ của cô...”

 

Chuyện mà Phó Minh Tuyết nhận lời thì đương nhiên thể nuốt lời.

 

Lần đưa ngay là vì bản vẫn cần dùng bản vẽ để thiện.

 

Rút tấm bản vẽ thiết kế từ trong túi áo .

 

“Nè, đưa cho xưởng trưởng đấy!”

 

Xưởng trưởng Cảnh vội vàng đón lấy.

 

“Chúng dự định sẽ nghiên cứu kỹ bộ thiết động lực của cô, chuẩn gấp rút một lô để thử nghiệm. Đương nhiên, việc còn tính toán kỹ lưỡng về giá thành nữa.”

 

nếu giá đắt đỏ quá thì dân cũng chẳng ai mua nổi.

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Chuyện bỗng nhiên khiến cô nhớ một vấn đề...

 

Nếu như bản cứ mãi là nghiên cứu viên thì chẳng cô sẽ thể dùng những món đồ do chính thiết kế để kiếm tiền ?

 

Hiện tại đất nước đang từng bước khôi phục nền kinh tế.

 

Chính sách Cải cách Mở cửa cũng sẽ diễn nửa cuối năm nay thôi.

 

Đến lúc đó, liệu cô nên từ bỏ công việc ở Viện nghiên cứu để ngoài lập nghiệp? Hoặc là hợp tác với một doanh nghiệp chăng?

 

Ngay đó, cô liền lập tức gạt phăng ý nghĩ .

 

... so với việc kiếm tiền, cô vẫn mong cống hiến bản cho tổ quốc hơn, giúp cho đất nước của ngày càng phồn vinh, thịnh vượng và hùng mạnh.

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Huống hồ, chính nhờ cô công việc ở Viện nghiên cứu nên phía trường đại học mới tạo điều kiện thuận lợi đến thế cho cô.

 

Haiz, nếu như thể vẹn cả đôi đường thì mấy.

 

hiện tại cô vẫn cần tiền.

 

Bởi vì tiền thì cô mới thể đổi lấy những tri thức và công nghệ ngoài sức tưởng tượng .

 

Đương nhiên, nó còn thể nâng cao chất lượng cuộc sống của cô nữa.

 

Kiếp , cô tuyệt đối chịu cảnh khổ cực thêm một nào nữa.

 

, cái của cô còn thể cải tiến thêm ? Nếu như cuối cùng thành công, phía nhà máy chúng sẽ trích một khoản tiền thưởng cho cô.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-203-trao-thuong.html.]

 

Hai chữ “tiền thưởng” lập tức chạm đúng dây thần kinh nhạy cảm của Phó Minh Tuyết.

 

thứ cô thiếu thốn nhất lúc chính là tiền.

 

Cô lập tức lên tiếng: “Được chứ, để suy nghĩ thiết kế phiên bản thứ ba, ngoài về mặt tính năng cũng sẽ tính toán thật kỹ.”

 

Xưởng trưởng Cảnh liền nhanh chóng bổ sung thêm một câu: “Tốt nhất là thể tiết kiệm nguyên vật liệu hơn nữa, như giá thành sản xuất sẽ đội lên quá cao.”

 

Cao quá thì ai mà mua cho nổi?

 

Phó Minh Tuyết gật đầu: “Vâng, hiểu .”

 

Xưởng trưởng Cảnh lúc một ý tưởng tuyệt vời, bộ thiết động lực thể đem hợp tác với bên Nhà máy Xe đạp.

 

“Vậy bản vẽ cầm nhé, lúc nào rảnh thể thử một mẫu vật trưng bày xem . Đương nhiên, quan trọng nhất vẫn là dự án bên tổ của các cô, cái đó tuyệt đối để chậm trễ đấy.”

 

Tuy rằng bộ thiết động lực , kết hợp với xe đạp xem chừng cũng triển vọng vô cùng xán lạn.

 

tuyệt đối thể bỏ gốc lấy ngọn .

 

thì mẫu động cơ hàng kiểu mới mà Phó Minh Tuyết đang chủ trì nghiên cứu mới là trọng tâm hàng đầu.

 

Phó Minh Tuyết lập tức đáp: “Yên tâm ạ, tự chừng mực mà. Vậy xin phép về việc .”

 

Cô dắt xe đạp để chỗ cũ, đó cẩn thận khóa chặt .

 

Xưởng trưởng Cảnh:?

 

Khóa kỹ càng đến mức , rốt cuộc là cô đang đề phòng ai thế hả?

 

Nói cũng , chiếc xe đạp thật sự thể cho ông lái thử một ?

 

Phó Minh Tuyết trở phòng thí nghiệm...

 

...

 

Thôi Mỹ Hồng mãi đến gần trưa mới ôm con gái trở về nhà.

 

bước chân cửa, ngay cả đứa trẻ còn kịp đặt xuống thì Hách mẫu đang ôm một bụng lửa giận mắng xối xả mặt: “Mày còn đường vác mặt về cơ ? Nhìn xem cái chuyện mà mày gây , giờ tao nhà bên cạnh đ.á.n.h nông nỗi , mày lòng hả chứ gì?”

 

Thôi Mỹ Hồng bàng hoàng chồng mặt, gương mặt bà sưng húp chẳng khác nào đầu heo.

 

Vừa nãy nếu chồng cất tiếng mắng c.h.ử.i thì cô còn chẳng nhận nổi .

 

Theo phản xạ, cô vội vàng xoay đầu con gái hướng khác, để con bé thấy khuôn mặt sưng phù đáng sợ .

 

Khoan , răng cửa rụng mất một chiếc thế ?

 

Trời đất ơi, là do nhà bên cạnh đ.á.n.h ?

 

 

Loading...