Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 202: Không Thể Mở Tiền Lệ

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:28:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thế ạ? cũng thấy . Đội trưởng Phương, để xe đạp trong nhà máy an chứ?”

 

Phó Minh Tuyết hỏi một câu.

 

việc cải tiến chiếc xe cũng tốn của cô ít thời gian.

 

“Cô cứ yên tâm, chỉ cần ở trong khuôn viên nhà máy thì đều an tuyệt đối.”

 

Còn khỏi nhà máy thì chắc nhé.

 

“Vâng, cảm ơn .”

 

Phó Minh Tuyết đạp xe rời .

 

Lần Đội trưởng Phương thấy rõ ràng, chiếc xe đạp của cô cần dùng sức đạp mà vẫn lao vút cực nhanh.

 

Một nhân viên bảo vệ cùng tổ lên tiếng: “Đội trưởng Phương, xe đạp của cô hình như cải tiến, kỳ diệu thật đấy!”

 

“Người là ai chứ? Đầu óc thông minh xuất chúng, cải tiến một món đồ chẳng chuyện dễ như trở bàn tay ? Thôi nào, mau tuần tra .”

 

Lúc Phó Minh Tuyết đem xe đạp cất thì phát hiện Từ Minh cũng khéo đang ở đó.

 

Rõ ràng là đến cô một bước.

 

Từ Minh cũng thấy cô.

 

“Tổ trưởng Phó, buổi sáng lành.”

 

Lúc tâm trạng của Phó Minh Tuyết khá , đương nhiên cũng chào : “Chào .”

 

Thế nhưng ánh mắt của Từ Minh hôm nay đặt cô, mà chăm chăm chiếc xe đạp qua cải tiến .

 

Trước đó Phó Minh Tuyết đang mày mò nghiên cứu thứ gì đó.

 

Tối hôm qua, mới rốt cuộc cô đang loay hoay chế tạo cái gì.

 

Thế nên sáng sớm hôm nay ở đây, chính là cố ý đợi sẵn từ .

 

“Đây chính là chiếc xe đạp cải tiến ? thể thử một vòng ?”

 

Trong ánh mắt tràn đầy vẻ háo hức thử sức.

 

Phó Minh Tuyết dứt khoát từ chối: “Không .”

 

Xe của cô cưỡi thì để khác leo lên chút nào.

 

Từ Minh ngờ cô từ chối thẳng thừng như , trong mắt lộ rõ sự thất vọng: “Ơ, tại thế ạ?”

 

“Chẳng vì cả, thị phạm cho xem là , cho kỹ nhé.”

 

Cô vặn nhẹ thiết tay nắm ghi-đông: “Thấy , thế là khởi động . Còn cái đèn , bấm đây là sáng.”

 

“Xong , thị phạm kết thúc.”

 

Phó Minh Tuyết nhanh chóng khóa xe .

 

Từ Minh:?

 

Anh còn kịp cho kỹ nữa mà.

 

Tổ trưởng Phó mà keo kiệt thế ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-202-khong-the-mo-tien-le.html.]

Tiếc là Phó Minh Tuyết chẳng thèm để ý đến , trực tiếp bước .

 

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

Nếu cô còn đây với thêm vài phút, khéo trong nhà máy rộ lên những lời đàm tiếu kỳ quặc nào chừng!

 

Công việc ban ngày vẫn vô cùng bận rộn, dù mẫu động cơ kiểu mới nhiều chỗ cần đối chiếu liệu.

 

Cô chỉ ngờ rằng Xưởng trưởng Cảnh cũng đích tới tìm .

 

“Tiểu Phó, chiếc xe đạp cải tiến của cô thế nào ?”

 

“Đã xong ạ, vận tốc thể đạt tới hai mươi lăm kilomet một giờ.”

 

“Hai mươi lăm? Nhanh thế cơ ?” Xưởng trưởng Cảnh hết sức chấn động.

 

Lần ông cũng hỏi cặn kẽ.

 

Cứ ngỡ cùng lắm thì nó chỉ chạy nhanh hơn xe đạp thông thường một chút xíu mà thôi.

 

Tác dụng chủ yếu vẫn là đỡ tốn sức .

 

Ông thật sự ngờ tốc độ tăng lên nhiều đến thế.

 

“Dạ, cũng tàm tạm thôi ạ! Vận tốc hai mươi lăm kilomet một giờ cũng tính là nhanh.”

 

Ở thời đại , xe máy điện của còn thể chạy bốn mươi lăm, thậm chí sáu mươi kilomet một giờ cơ mà.

 

Xưởng trưởng Cảnh:?

 

Thế mà còn chê nhanh ?

 

“Vậy chiếc xe đạp đó thể cho thử một chút ?”

 

Phó Minh Tuyết:?

 

Đừng đùa chứ, hết đến khác thế .

 

“Điện còn nhiều, vặn để tối nay chạy về nhà thôi ạ.”

 

“Không , đợi lát nữa tối sạc một chút là , vả chỉ thử một vòng thôi mà.”

 

Xưởng trưởng Cảnh quả thật từng thấy chiếc xe đạp nào lắp thêm thiết động lực bao giờ.

 

Vì thế ông vô cùng tò mò lái thử xem , huống chi Phó Minh Tuyết còn bảo tốc độ đạt tới hai mươi lăm kilomet.

 

Phó Minh Tuyết thấy chuyện thật sự trốn tránh nữa.

 

Thế là cô đành lấy chìa khóa : “ cùng với xưởng trưởng.”

 

cô vẫn trông chừng, nếu ngộ nhỡ hỏng thì bắt ai đền đây?

 

“Được.” Xưởng trưởng Cảnh sảng khoái đồng ý.

 

Thế nhưng khi đến chỗ để xe, Phó Minh Tuyết đưa chìa khóa cho ông.

 

“Xưởng trưởng Cảnh, nhất là xưởng trưởng cứ thôi, để lái cho.”

 

Cô thấy Xưởng trưởng Cảnh định mở miệng gì đó, liền vội vàng đón đầu chặn họng: “Chiếc xe đạp của là chiếc độc nhất vô nhị trong nhà máy, ai ai cũng tò mò. Cho xưởng trưởng mượn thì , nhưng còn những khác thì tính thế nào? nên cho mượn cho mượn đây?”

 

“Cho nên, tiền lệ tuyệt đối thể mở , ai cũng cho mượn lái thử .”

 

Xưởng trưởng Cảnh:?

 

 

Loading...