Trọng Sinh Thập Niên 80: Tái Giá Theo Quân Khiến Kẻ Vô Ơn Khóc Hận - Chương 200: Rước Nhục Xin Lỗi

Cập nhật lúc: 2026-09-17 07:28:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/80AAIEmUjy

Truyện Mơ và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

tạm thời bàn đến chuyện bà chuyển , điều bà lúc chính là — bắt buộc xin .”

 

Sắc mặt Phó Minh Tuyết vô cùng lạnh lùng, cô hề kích động mất bình tĩnh.

 

Cô chỉ gằn từng chữ, âm vang đanh thép: “ cho phép bất kỳ ai sỉ nhục cha hùng của . Đây chỉ là chuyện của riêng bố , mà còn là của nhiều hùng hy sinh vì đất nước, vì nhân dân nên thể tiếp tục chăm sóc, đồng hành cùng con cái trưởng thành.”

Liên hệ fanpage Mộng Mộng để đề xuất truyện nhé.

 

“Con cái của họ cha, cũng là loại sinh bố dạy, mà là vì cha của họ vì đại gia đình đất nước mà đành hy sinh gia đình nhỏ của . Thân nhân của họ đáng kẻ khác đem nguyền rủa ác độc như !”

 

Mấy trong khu gia quyến ban đầu còn cho rằng Phó Minh Tuyết phần hùng hổ ép quá đáng.

 

thì hai con cô chẳng hề hấn gì.

 

Còn Hách mẫu thì đ.á.n.h cho mặt mày sưng vù hình thù gì đành, còn đ.á.n.h gãy cả một chiếc răng nữa chứ!

 

Thế nhưng bây giờ những lời của cô — đều cảm thấy vô cùng chí lý.

 

thì chồng của bọn họ cũng đều là quân nhân.

 

Nếu chuyện đổi là chính bản họ — kẻ dám nguyền rủa con cái họ như thế, họ cũng nhất định xé nát cái mồm kẻ đó mới hả .

 

Chị Vương thấy hai con Phó Minh Tuyết đều đang trừng mắt , trong lòng vô cùng đau đầu.

 

“Được , hai đợi một chút, tìm bà .”

 

Phó Minh Tuyết dùng đầu ngón tay gõ nhẹ lên mặt đồng hồ đeo tay.

 

Sau đó mặt đổi sắc : “Đợi năm phút, quá năm phút là .”

 

Chị Vương:...?

 

Thôi , năm phút thì năm phút.

 

Chị bước tới cửa nhà họ Hách gõ cửa.

 

“Thím ơi, thím mở cửa một chút, cháu việc với thím...”

 

Hách mẫu chịu mở cửa: “Nói cái gì mà ? Lòng cô thiên vị nghiêng hẳn về phía nó ! Muốn tao xin , đừng hòng!”

 

Đừng tưởng thấy gì.

 

nấp ngay cánh cửa nên rõ mồn một tất cả.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại TruyenMo.com - https://www.truyenmo.xyz/trong-sinh-thap-nien-80-tai-gia-theo-quan-khien-ke-vo-on-khoc-han/chuong-200-ruoc-nhuc-xin-loi.html.]

Hừ, đ.á.n.h bà nông nỗi mà còn bắt bà xin hai con con tiện nhân !

 

Chị Vương cũng lãng phí thời gian, thấy bản khuyên can ngon ngọt đủ điều đều vô dụng.

 

Chị đành tung đòn hiểm: “Thím , thím sỉ nhục bố của đồng chí Phó, đó là hành vi cực kỳ thiếu tôn trọng hùng liệt sĩ. Nếu thím chịu xin , chúng cháu chỉ thể báo cáo lên cấp , đó để của bộ đội đến chuyện trực tiếp với con trai thím là Hách Vinh.”

 

Hách mẫu kinh hãi thất sắc.

 

Sao lôi con trai bà đây ?

 

“Còn nữa, chuyện hôm qua thím cháu gái thương, còn chịu bỏ tiền chữa, chuyện nếu để con trai thím — thím nghĩ xem sẽ cảm thấy thế nào?”

 

Hách mẫu đến đây, sắc mặt khỏi tái mét.

 

Con... con nhãi c.h.ế.t tiệt dám uy h.i.ế.p bà cơ chứ?

 

Chị Vương cất lời: “Đồng chí Phó Minh Tuyết chỉ đợi thím trong năm phút thôi, thím mà chịu , đến lúc cô ầm lên tận chỗ lãnh đạo thì cháu cũng mặc kệ quản nữa .”

 

Đợi chị dứt lời, cánh cửa lớn liền mạnh mẽ bật mở .

 

Hách mẫu với khuôn mặt đen như đ.í.t nồi: “Tao... tao xin nó cũng , nhưng nó đ.á.n.h gãy răng của tao thì cũng bồi thường tiền t.h.u.ố.c men...”

 

Phó mẫu lập tức mắng xối xả:

 

“Bà đây bồi thường cái con khỉ mốc cho mày! Nếu mày vác xác tới cửa c.h.ử.i bố của Minh Tuyết, thì tao thèm đ.á.n.h mày chắc? Hừ, tao mới chỉ đ.á.n.h rụng một cái răng của mày thôi, xé nát cái mồm ch.ó của mày thì đó là do tao nương tay đấy!”

 

“Lần mày mà còn dám mở mồm sủa bậy nữa, tao nhất định sẽ đập nát bộ hàm răng của mày! Còn nữa, con dâu mày vay năm đồng để khám bệnh cho cháu gái mày, bây giờ lập tức trả tiền cho bà đây ngay!”

 

“Con gái bà đây bụng, thế mà lòng rước họa , để cho mày chớp cơ hội mò tới tận cửa đ.á.n.h chửi! Con mày, tim gan mày đen ngòm đến mức nào hả?”

 

Hách mẫu tức đến nổ phổi.

 

đ.á.n.h cũng đ.á.n.h , mà c.h.ử.i cũng c.h.ử.i chẳng xong.

 

“Nhanh lên, cút mau đây xin ! Bằng , bây giờ bà đây tìm thẳng lãnh đạo của con trai mày đấy...”

 

Hách mẫu trừng mắt giận dữ.

 

Đồ ch.ó c.h.ế.t... Bà liều mạng với bọn họ.

 

“Xin ! Tao nên c.h.ử.i bố mày, hả?”

 

 

Loading...